logo welcome languages

truyện ngắn: KHỎA THÂN TRẮNG

TỐT - XẤU - GIẢ - THẬT...

Vỏ hài ruột bi

Tốt xấu giả thật: Dí dỏm và sâu sắc

 Liên hệ          Điều khoản
12
Những dòng chữ lúc nửa đêm...
Từ Blog (trên Multiply) của chị Đỗ Hương, 20.07.2009.
100 kỳ quan du lịch thế giới
Danh sách này chỉ có giá trị tham khảo, thực tế vẫn còn khá nhiều những kỳ quan du lịch đáng kể khác chưa được đưa vào top 100. Và mình thì... chỉ mới đi được có vài nơi trong số này thôi. Ôi, không biết đến bao giờ mới đi cho hết!!!
Nỗi niềm
Sáng tác: Tuấn Khanh. Ca sĩ: Ngọc Lan
Thơ của Vân, và thơ của Vũ...
Giới thiệu thơ của Lê Thùy Vân và Hoàng Nguyên Vũ
Cô đơn trên mạng
Truyện ngắn của Lưu Quang Minh
Hạnh phúc chỉ là lời nói dối
Thơ của nhà thơ BÙI THANH TUẤN
Gói cẩm lệ
Truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc viết năm 1974 (đây cũng chính là truyện ngắn của chị mà tôi yêu thích nhất)
CHINH PHỤC
Truyện ngắn của Sơn
Thời loạn
Truyện ngắn hay nhất của nhà văn Hoàng Đình Quang
Câu chuyện cà-phê
Truyện ngắn của Phan Hồn Nhiên
12
Chào mừng bạn đến với Website của Nguyễn Thu Phương, đến với những "góc nhỏ" trong tâm hồn tôi, đến với công việc tôi đang làm, đời sống tôi đang sống, những chuyến đi mà tôi đã đi, những kinh nghiệm tôi đã trải. Gặp hay thấy ở đây những điều tôi mong muốn được giãi bày, chia sẻ, cảm thông. Những tương tác với con người, với cuộc đời qua ngôn ngữ, thông điệp và hình ảnh. Bởi như tôi nghĩ, sống trên đời, ai lại chẳng có nỗi khát khao tìm kiếm những tri kỷ, tri âm đồng điệu, chẳng có lúc chợt thấy mình sao cô đơn quá giữa đám đông... Bạn cũng có thể đăng ký thành viên và post bài, tham gia tương tác trong mục DIỄN ĐÀN của website. Rất cám ơn bạn đã ủng hộ. Link vào trang facebook của tôi, bạn (Bấm vào đây)

Hãy gõ, cửa sẽ mở!


Truyện ngắn Vũ Đình Giang

Những chiều xanh xao


- Anh có cô đơn không?
- Có.
- Thường xuyên hay thỉnh thoảng?
- Thường xuyên.
- Trong những lúc nào?
- Buổi chiều.
- Sao không là đêm?
- Không! Đêm tôi thường làm việc. Khi làm việc, tôi chẳng nghĩ gì khác.
- Anh là người của công việc?
- Tôi chẳng có sự chọn lựa nào khác.
- Trở lại vấn đề cô đơn, vì sao lại là những buổi chiều?
- Vì đã xong một ngày làm việc, mọi người về hết, tôi cũng về, nhưng tôi không muốn về nhà. Tôi thấy trống rỗng.
- Trống rỗng? Anh phải chia sẻ với ai trong gia đình chứ? Hoặc là anh hét lên?
- Tôi sống một mình, căn hộ độc lập.
- Vậy anh sẽ làm gì vào những lúc trống rỗng?
- Không làm gì cả.
- Anh phải ghé vào đâu chứ? Vì anh không về nhà.
- Tôi ra quán, ngồi lơ vơ một mình. Gọi một thức gì đó hoặc đọc một tờ lá cải.
- Và vì ngồi một mình, nên nỗi cô đơn sẽ tăng lên?
- Không hẳn. Vì tôi nhìn thấy mọi người, và âm nhạc trong quán giúp tôi xoa dịu.
- Anh không nghĩ về một ai chứ? Người yêu chẳng hạn?
- Chúng tôi bỏ nhau từ lâu.
- Xin lỗi vì tò mò, nhưng hai người từng quan hệ trên mức thân thiết?
- Tôi không hiểu rõ! Tôi cũng không chắc lắm về điều đó...
- Ý tôi muốn nói là cô ấy đã giúp anh trở thành một người đàn ông đúng nghĩa. Hay chí ít là một người tình rất...
- Ồ không. Tuy điên tiết, nhưng tôi thấy tôn trọng cô ấy. Cô ấy không phải người dễ dãi.
- Xin lỗi, tôi hơi sỗ sàng. Vậy là anh vẫn còn "zin"?
- Không... Cô biết đấy, tôi không phải là cậu nhóc 15!
- Sau khi hai người bỏ nhau?
- ...
- ...
- Sau đó, cảm xúc trong tôi gần như xơ cứng!
- Cô ta thật tệ. Và anh đã kém may mắn, anh trai! Nếu anh gặp em sớm hơn, mọi chuyện sẽ khác.
- Cô có tự tin quá không?
- Trong chừng mực nào đó, em là người biết chia sẻ. Em rất hiểu đàn ông.
- Có thể...
- Anh sẽ đồng ý gặp em chứ, anh trai? Sẽ quên buồn ngay thôi. OK?
- ...


Liu thở dài, buông điện thoại xuống bàn với một động tác rời rạc, khẽ nhìn quanh quán nhỏ. Những chiếc ghế tựa màu lam bất động trong vùng âm thanh chùng chình. Nắng đánh rơi vài giọt xuống nền gạch màu nâu đất tàn úa. Khói thuốc vẩn lên từ những gương mặt trầm tư. Trong hàng tiếng đồng hồ, giọng thổn thức mùi mẫn của Brian McKnight ngưng trệ trên những phiến lá cọ lan dài gần như bất tận trên các lối đi nhỏ trải sỏi vòng vèo dẫn ra phía sau khu vực hậu cần, nơi tỏa ra hương cà phê thơm lừng cùng bao mùi vị hấp dẫn của các loại thức uống khác. Tay hầu bàn lướt nhẹ qua những vị khách để thay bình trà mới, đế giày cao su cố gắng không bật ra một tiếng động nào. Liu thử ngừng thở một lúc lâu xem mình có thể chịu được cảm giác là đang chết hay không? Một cái chết có kiểm soát hay chí ít cũng là một sự ngưng đọng tạm thời. Chiếc thìa inox bỗng rơi xuống thành ly thuỷ tinh đánh keng làm hai vị khách kế bên giật thót mình. Tay phục vụ lí nhí: "Xin lỗi nhé. Tôi không cố ý". Tiếng cựa mình ngầm ý tha thứ bật ra trên chiếc ghế tựa màu lam. Mọi thứ lập lại trật tự nhanh chóng. Liu lúi húi khom người cột chặt dây giày rồi khẽ khàng đi ra. Nhạc tắt lịm phía sau lưng để chuyển sang bài mới.

Liu đi về nhà, không cảm thấy đói. Dọc phố, những hiệu ăn chuẩn bị đăng đèn. Tia nắng cuối cùng rớt trên cổng sắt tróc sơn khi Liu uể oải mở khoá. Nhà vắng, không có ai chờ đợi Liu!
Liu ngã ra giường. Cảm thấy bải hoải như một chiếc lá héo đứng trong nắng hạn. Đau và khô khốc. Cuộc trò chuyện bằng tin nhắn qua điện thoại di động kéo dài không giúp Liu được gì, ngoài cảm giác vô nghĩa như lúc mới vào quán. Người trò chuyện ấy, Liu không còn nhớ nổi chi tiết nào trên gương mặt nữa. Dù cái đêm gặp gỡ không lâu...

***

...Liu nhớ, đó là một đêm quá dài và buồn, khi Liu gục ngã trên đường trở về nhà vì mỏi mệt. Lạc tay lái, Liu đâm xe vào trụ đèn và té lăn ra vỉa hè. Phố xá ngả nghiêng, đèn đường chuếnh choáng. Liu dò tìm số của Min và gọi, nhưng đáp lại chỉ là những tràng u u kéo dài vô tận. Về sau này khi đã không còn thân thiết với Min nữa, Liu mới hiểu những đổ vỡ về niềm tin đã tách Liu dần khỏi Min kể từ cái đêm khuya khoắt ấy. Một mình - chỉ duy nhất một mình - Liu gục đầu xuống gối, đối diện nỗi cô độc bao phủ. Nằm co quắp trên vỉa hè, Liu nghĩ mình đang chết dần đi, chết trong sự vô tâm và thờ ơ, chết trong nỗi hoài nghi của bản thân về sức chịu đựng có hạn của kiếp người, nước mắt Liu chảy trong câm lặng.

Rất lâu mới có một người vạch bóng tối bước ra, gieo vào Liu một niềm tin chỉ bằng câu nói nhẹ như gió thoảng: "Này anh trai, không sao chứ?". Liu nhăn nhó cười: "Không sao, tôi thật sự không sao, cảm ơn!". Liu lập cập đứng dậy, nhận ra những đường gân xanh mờ chạy trên ngực cô gái xa lạ. Cô vẫn đứng đó, hai tay buông thõng như cánh tay của những con rối được nhồi bằng bông, phấn son trên mặt lạt nhạt phơi ra dưới ánh đèn vàng. Đoạn cô tiến tới Liu, đặt một tay lên đầu xe, cũng bằng kiểu nói nhẹ như gió thoảng: "Đừng cố nữa! Hãy về chỗ em!", rồi bạo dạn rút chìa khóa từ tay Liu, tra vào ổ. Lúc ấy đường vắng tanh, không một tiếng động nào vang lên ngoài tiếng rì rầm của chiếc xe máy đang khởi động. Liu đành ngồi lên yên phía sau, ngoan ngoãn và tin cậy như một đứa trẻ bị quà bánh dẫn dụ.

Mãi những ngày tháng sau này, Liu vẫn không thể hiểu vì sao đêm ấy mình đã ngoan ngoãn và tin cậy vào một đối tượng nguy hiểm như thế. Buổi sáng hôm sau trời âm u, xóm trọ tồi tàn uể oải thức giấc trong tiếng rao hàng trọ trẹ của người đàn bà gốc Quảng. Cô gái đêm hôm trước đang ngồi tỉa lại lông mày bên chân tường nứt nẻ, quay qua khẽ mỉm cười, giọng có gì như giễu cợt: "Không mất mát gì chứ, anh trai?". Liu lục tìm chìa khóa, sờ vào túi quần bên trái, chạm phải chiếc di động; rồi lần tay vào túi quần sau, chạm tiếp vào chiếc ví nhỏ đựng giấy tờ; dù không chắc là mọi thứ trong ví có còn nguyên vẹn hay không, Liu vẫn an tâm. Sau đó hốt hoảng chui ra cửa, lí nhí: "Cảm ơn đã cho tôi ngủ nhờ!", và lạch cạch dắt xe chui qua cái cổng gạch đã bị sứt mẻ lỗ chỗ, nơi một dúm dây tóc tiên loe hoe đeo bám vào, run rẩy đổ xuống vài đóa hoa bé tẹo đỏ bầm như máu. Cô gái nhìn theo, ai oán: "Khi nào buồn, hãy nhớ đến em nhé, anh trai!". Liu rồ xe, tàn nhẫn đến mức không một lần ngoái lại. Xóm trọ ngoại ô tồi tàn lùi dần trong khói bụi bay mù và tiếng máy dệt bắt đầu rào lên không ngớt.

Ba ngày sau, cũng vào một tối, khi đang nằm lơ mơ dỗ giấc, điện thoại cá nhân của Liu đổ một hồi chuông dài. Liu ghé mắt nhìn vào màn hình thấy một dãy số lạ lẫm, rồi cộng thêm sự mệt mỏi, Liu chẳng buồn nhấc máy. Hồi lâu điện thoại cũng câm bặt, Liu nghĩ có lẽ ai đó nhầm số. Sáng ra, phát hiện dòng tin nhắn: "Em đây, anh trai! Cô gái giải sầu của anh đây! Khi buồn, hãy nhớ đến em, nhé! Số phone của em là...". Không hiểu vì sao Liu không xóa dòng tin, lại còn lưu số điện thoại vào máy, để chiều nay, đột nhiên cô ta liên lạc lại bằng cuộc nhắn tin kéo dài...

***

Thật lòng Liu chẳng biết tên cô ta là gì. Liu chẳng bao giờ hỏi, còn cô ta cũng không tiết lộ. Cuộc gặp gỡ kỳ lạ của đêm nào đã khiến Liu muốn quên đi, không phải vì Liu thấy sợ hãi hay ghê tởm, hoặc nhẹ hơn là cảm giác đề phòng. Nhưng chính xác là Liu chẳng nhớ nổi một chi tiết nào nơi cô gái. Cả một đêm dài ngủ mê mệt nơi căn phòng xa lạ nồng lên mùi nước hoa trộn lẫn mùi thuốc xịt muỗi, ký ức chỉ còn đọng lại là một sáng ngoại ô buồn thảm với tiếng rao hàng trọ trẹ của người đàn bà gốc Quảng cùng tiếng máy dệt rào lên không ngớt. Và trong Liu, nỗi cô đơn càng ngày càng tăng lên trong những buổi chiều.
Thảng hoặc Min có gọi cho Liu, những cuộc điện kéo dài không quá hai phút. Rốt cuộc chúng chỉ còn là những thông báo lạnh nhạt. Về những bữa cơm trưa văn phòng giá mười lăm nghìn có phục vụ miễn phí món xà lách trộn, về một bộ phim có nhiều hiệu ứng kỹ xảo của Hollywood và vài tên tuổi ngôi sao, hay một đĩa nhạc R&B của một ca sĩ trẻ da màu mới nổi... Tất cả những câu chuyện linh tinh đó thông qua giọng nói của Min lạnh như nước đá và tẻ như cơm nguội. Có vẻ như trên đời này Min chẳng quan trọng một thứ gì, cũng chẳng tỏ ra - dù cố gắng - cuồng nhiệt với cái gọi là tình yêu mà Liu dành cho cô. Năm năm trời yêu nhau - hai năm cuối đại học cộng với ba năm ra trường - vậy mà mối quan hệ của họ chỉ dừng lại ở những nụ nôn, vội vàng, ngắn ngủi. Đôi lúc, chở Min về, Liu hôn Min với cảm giác của nụ hôn xã giao mà những người bạn phương Tây cùng cơ quan vẫn thực hiện một cách đầy lịch sự. Min thuộc dạng người lạnh, nguyên tắc. Trong chừng mực nào đó, có thể gọi Min là một cô gái đoan trang 100%.

Nhưng cái Liu cần nơi Min, dĩ nhiên không phải là một đòi hỏi mang tính thuần túy về tình dục, mà là, sự hưởng ứng có giới hạn của Min để Liu không phải mang nặng cảm giác về sự tàn lụi ngọn lửa lòng. Cái sự nồng nhiệt bừng cháy của ngọn lửa này hiện diện trong hầu hết những cặp tình nhân trên thế gian, bất kể sự khác biệt về lãnh thổ địa lý hay nền chính trị - văn hóa - tôn giáo... gì gì đó. Miễn là họ yêu nhau! Chỉ riêng cái tình yêu chết tiệt đầy tính kềm nén của Min và Liu là vượt ra ngoài quy luật đó. Rồi cuối cùng, sự gục ngã của Liu vào một đêm khuya khoắt trên đường với một tràng dài điện thoại không lời đáp đã thật sự tách Liu ra khỏi Min. Năm năm trời, chất keo kém độ bền từng kết dính họ đã thực sự bị tan rã trong bọt nước thờ ơ.
Như một sự xếp đặt ngẫu hứng của tạo hóa, vào chính cái đêm gục ngã trong cô độc, cô gái xa lạ đã thấp thoáng bước vào đời Liu một cách bất thường. Nó dự báo luôn những chênh vênh bất ổn mà Liu sẽ phải đối mặt, nếu như Liu chấp nhận mối quan hệ mới này. Mọi thứ vẫn đang còn lửng lơ mời gọi ở phía trước, nhưng Liu nghĩ, sự phiêu lưu nào cũng chứa đựng phần lớn những bất trắc tồi tệ hơn là sự tốt đẹp viên mãn. Nhưng nó góp phần làm đòn bẩy, bẩy người ta thoát khỏi vũng lầy tẻ nhạt và đơn điệu, mà những thứ này ngày một hiện diện chật cứng trong đời sống đô thị quá bận rộn quá mỏi mệt. Tất cả quay cuồng vì được vận hành theo đúng quy luật của một guồng máy - guồng máy công nghiệp - suy nghĩ công nghiệp!

***

Liu vẫn kiên nhẫn đến quán giết nốt khoảng thời gian vô nghĩa cuối ngày, bằng cách nhấm nháp một thứ thức uống nào đó hoặc uể oải đọc một tờ tạp chí giật quá nhiều tít đậm gây chú ý về những tin tức lá cải. Âm nhạc thổn thức của Brian McKnight luôn ngừng trệ trên những phiến lá cọ kéo dài bất tận trên các lối đi trải sỏi. Khoảng gần mười tám giờ, là lúc cô gái sẽ mở cuộc trò chuyện kéo dài bằng tin nhắn. Vẻ như cô chẳng có việc gì để làm vào lúc ấy, hay rất có thể cô phải kiếm việc để lấp đầy khoảng trống trước khi bước vào ca làm tối.
Sau nhiều buổi chiều muộn nhắn tin qua lại, một lần, Liu huỵch toẹt:
- Có phải là một call-girl chuyên nghiệp?
- Anh đoán thế sao? Thì cứ cho là như vậy đi. Và anh ghê tởm em?
- Tôi không có ý đó. Nhưng tôi nghĩ, tôi không thuộc nhóm người đàn ông thành đạt. Tôi không có nhiều tiền...
- Em nghĩ đến anh vì chính cái nét buồn rầu của anh. Em là người mà anh cần!
- Em quá tự tin!
- Anh đã từng ngủ với em. Điều đó cho em hy vọng là anh sẽ trở lại!
- Không, tôi không ngủ với cô! Chúng ta chỉ nằm chung một chiếu... Vả lại, tôi chẳng nhớ chi tiết nào trên gương mặt cô... Đêm ấy cô chỉ vô tình chứng kiến nỗi cô độc của tôi mà thôi.
- Đồng ý là vô tình. Nhưng em đã có mặt kịp lúc. Em đã kéo anh ra khỏi vũng lầy.
- Cô cho mình là vị ân nhân của tôi?
- Không phải. Ý em nói là em đã từng chia sẻ nỗi cô độc trong anh, hơn cả một người bạn, chứ không phải trong vai trò của một bướm đêm. Dù trong mắt anh, cũng có thể em là một vũng lầy.
- Tôi không nghĩ cô là một vũng lầy, nhưng chí ít, cô chưa đủ độ tin cậy! Và tôi cũng chưa thực sự thoát khỏi nỗi ám ảnh...
- Chỉ vì anh nghĩ em là một cô gái không đàng hoàng?
- ...
- Hãy nhớ đến em, bất cứ khi nào anh cần! Bây giờ em phải đi đây. Đi làm cái việc không đàng hoàng. Bye!

Cuộc trò chuyện kết thúc. Liu bắt đầu băn khoăn. Đã quá mười tám giờ. Min không gọi lại. Từ rất lâu rồi Min đã không gọi lại. Những cặp tình nhân không liên lạc với nhau vào lúc cuối ngày là những cặp tình nhân nhạt nhẽo. Những mối tình nhạt nhẽo! Các cuộc điện thưa nhặt từ phía Liu hay phía Min? Liu không nhớ nổi. Liu bị nỗi ám ảnh quá lớn bao vây rằng một đêm nào đó Liu gục ngã trên đường, và cú điện thoại cầu cứu lúc nửa đêm chỉ được đáp trả bằng một khoảng không ghê rợn. Liu không trách Min, nhưng sao Liu vẫn dằn vặt không hiểu vì sao trong khoảnh khắc cô độc ấy, người bên cạnh Liu lại là một cô gái khác? Sao không phải là Min để Liu còn cảm nhận được ngọn lửa yếu ớt trong trái tim mình được cháy bùng lên dù là một tia rất nhỏ nhoi? Để bây giờ mối quan hệ đã thực sự lụi tàn.
Trên cao nắng cũng lụi tàn. Liu đành rời quán nhỏ, cố sức lên đề chiếc xe máy chạy ròng rã mấy tháng trời không tu bổ nên trở nên quá ì ạch. Sau vài phút ngó mông lung lên trời, Liu quyết định trở về nhà. Tuy không muốn, nhưng Liu thấy cần thiết mình phải về, đó là ngôi nhà của mình, nếu mình không yên ổn trong chính ngôi nhà của mình thì chí ít, mình cũng không phải phiền luỵ tới ai. Ngôi nhà là sự ẩn trú đồng lõa của nỗi cô đơn và lòng tự trọng. Thế nên Liu phải về, dù biết chắc rằng sẽ chẳng có ai chờ đợi.

Liu ngồi bệt xuống sàn, cố gắng không nghĩ ngợi gì. Bên hàng xóm, những tiếng động bắt đầu ồn lên rõ rệt. Những đoạn nhạc quảng cáo vui nhộn trên tivi, xen lẫn tiếng trẻ con khóc chói gắt, và rõ hơn là mùi xào nấu, loáng thoáng tiếng va chạm lanh canh của bát đĩa…
Liu khẽ quờ tay đụng tờ báo. Một tờ nhật báo lớn của thành phố dành hai trang giữa cho mục văn hóa - văn nghệ. Liu hờ hững đọc. Một bài thơ ngắn ngủi vu vơ của tác giả trẻ nào đó không thuộc lĩnh vực mà Liu quan tâm. Bài thơ thế này:
Gió chẳng xanh bằng lá
Người đi trống một khoảng không
Ta rồi cũng phải thua không khí…
Nhớ thì về
Thương thì tìm
Tơ tình đôi ba sợi
Sợi vắn sợi dài…
Tơ tình chẳng dai hơn tơ nhện
Nào buộc được ai… (*)

Tự dưng Liu muốn đọc lại, Liu căng mắt ra đọc lại. Một lần, hai lần, ba lần... Liu đọc không biết đến bao nhiêu lần, chỉ biết rằng khi vứt tờ báo qua một bên, Liu đã thuộc lòng. Liu nhẩm đọc lên thành tiếng một lần nữa để biết chắc rằng mình không nhớ sai một từ nào. Rồi Liu đứng dậy đi mở cửa sổ. Một giọt nước ấm ngưng đọng nơi gò má. Tự bao giờ, bên ngoài, bóng đêm đã phủ trùm đặc quánh.
Liu không biết làm gì, đành rút di động ra mân mê. Liu không xác định rõ cảm giác mình đang chờ một cuộc gọi từ ai đó hay là muốn gọi cho ai đó? Liu rất phân vân. Rồi Liu lần dò tìm từng số một. Có rất nhiều cái tên. Hàng trăm cái tên..., kể cả của Min, nhưng Liu cứ lướt qua... lướt qua...Cuối cùng, hiện lên không phải một cái tên mà chỉ là một dãy số rất lạnh lùng. Thẫn thờ, Liu nhấp phím "OK". Và bên kia đầu dây, chuông nhanh chóng đổ: "Còn nhớ đến em sao, anh trai?".

(*):"Đừng nghĩ nữa..." - thơ Phạm Tường Vân

V.Đ.G.

Ngày đăng: 10/12/2007 - Giờ: 12:22:51

© 2007 NguyenThuPhuong.com
Powered by VietTri.vn



Tiếng Việt English