logo welcome languages

truyện ngắn: KHỎA THÂN TRẮNG

TỐT - XẤU - GIẢ - THẬT...

Vỏ hài ruột bi

Tốt xấu giả thật: Dí dỏm và sâu sắc

 Liên hệ          Điều khoản
12
Những dòng chữ lúc nửa đêm...
Từ Blog (trên Multiply) của chị Đỗ Hương, 20.07.2009.
100 kỳ quan du lịch thế giới
Danh sách này chỉ có giá trị tham khảo, thực tế vẫn còn khá nhiều những kỳ quan du lịch đáng kể khác chưa được đưa vào top 100. Và mình thì... chỉ mới đi được có vài nơi trong số này thôi. Ôi, không biết đến bao giờ mới đi cho hết!!!
Nỗi niềm
Sáng tác: Tuấn Khanh. Ca sĩ: Ngọc Lan
Thơ của Vân, và thơ của Vũ...
Giới thiệu thơ của Lê Thùy Vân và Hoàng Nguyên Vũ
Cô đơn trên mạng
Truyện ngắn của Lưu Quang Minh
Hạnh phúc chỉ là lời nói dối
Thơ của nhà thơ BÙI THANH TUẤN
Gói cẩm lệ
Truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc viết năm 1974 (đây cũng chính là truyện ngắn của chị mà tôi yêu thích nhất)
CHINH PHỤC
Truyện ngắn của Sơn
Thời loạn
Truyện ngắn hay nhất của nhà văn Hoàng Đình Quang
Câu chuyện cà-phê
Truyện ngắn của Phan Hồn Nhiên
12
Chào mừng bạn đến với Website của Nguyễn Thu Phương, đến với những "góc nhỏ" trong tâm hồn tôi, đến với công việc tôi đang làm, đời sống tôi đang sống, những chuyến đi mà tôi đã đi, những kinh nghiệm tôi đã trải. Gặp hay thấy ở đây những điều tôi mong muốn được giãi bày, chia sẻ, cảm thông. Những tương tác với con người, với cuộc đời qua ngôn ngữ, thông điệp và hình ảnh. Bởi như tôi nghĩ, sống trên đời, ai lại chẳng có nỗi khát khao tìm kiếm những tri kỷ, tri âm đồng điệu, chẳng có lúc chợt thấy mình sao cô đơn quá giữa đám đông... Bạn cũng có thể đăng ký thành viên và post bài, tham gia tương tác trong mục DIỄN ĐÀN của website. Rất cám ơn bạn đã ủng hộ. Link vào trang facebook của tôi, bạn (Bấm vào đây)

Hãy gõ, cửa sẽ mở!


Truyện ngắn Vũ Đình Giang

Đêm dài còn lại một mình tôi

*
Này môi của đêm - này mắt của đêm, không, đêm vĩnh viễn chẳng bao giờ có mắt. Nhưng mơ hồ một khoảnh khắc xa xôi nào đó môi tôi đã chạm được vào? Vũ trụ tôi – thiên đường tôi – mười sáu mét vuông có hai cửa sổ, một cái trổ ra đằng Tây một cái hướng về Nam. Nhà em nằm phía ấy. Một con rạch, chằng chịt hẻm, 8 kilomet đường chim bay và 3 ngôi chùa. Những ngày rằm, khói hương đi lạc vào mười sáu mét vuông vũ trụ tôi làm thiên đường nở ra thơm phức như bánh thánh. Sáu năm trước tôi biết em ở trường đại học, lúc ấy em còn là đứa con nít gốc đô thị tỉnh lẻ, ham ăn và ghét ngủ hoang ở bất cứ nơi nào không có giường nệm mút phập phồng. Bảy năm sau em gõ cửa thiên đường tôi và tôi giúp em hiểu bóng đêm đồng nghĩa với một cái gì đó tương tự như hạnh phúc. Chúng ta đi lạc vào nhau. Em phó thác cho tôi dẫn em đi mãi, đi mãi. Bởi vì em nhắm mắt!

Nhớ không em một đêm mùa hè trời tịnh không sợi gió dù mỏng tang như vùng ngực tôi? Em ngoan ngoãn và điên cuồng phó thác cho tôi đánh cắp em một mạch băng qua 3 ngôi chùa, 8 kilomét đường chim bay, chằng chịt hẻm và một con rạch. Rồi sau đó? Bốn lần! Cả thảy bốn lần em nhớ không? Tôi ghi hết vào nhật ký đây này nhưng không tiện nói ra vì biết đâu em khinh tôi là thằng “tiểu tiết”. Ba lần em bỏ về đột ngột giữa khuya, một lần hiếm hoi duy nhất em ở lại. Lần duy nhất đó tôi căm thù bình minh đến tận xương tủy. Em vẫy taxi và giải thích rằng cái vòi sen nhà anh không bao giờ có thể bắn nước tưng bừng như ở nhà em được. Mà em thì nhiễm thói quen tắm kỹ vào mỗi sớm mai.
Có phải đó là lần cuối cùng?
Không! Tôi không tin!

Gần đây nhiều người bảo tôi phản cảm. Chỉ vì tôi dám xỏ một khuyên mày, hai khuyên tai cùng một phía phải, và dự định đóng thêm một một nốt bạc nữa nơi cánh mũi nhưng không biết phía nào. Người phụ nữ lùn xỉn đứng sau quầy kim hoàn háo hức dợt tay nghề bằng cách dùng súng mini chuyên ngành bắn phập vào mày tôi rồi tai tôi những cái kim to đùng dài một centimét rưỡi. Em tò mò hỏi có đau không? Có chảy máu không? Tôi lắc đầu cười to, thì cũng giống như người ta đóng đinh vào thớ gỗ. Phập phập phập vài nhát, thế là xong. Em rụt vai ôi trời ơi khiếp quá, đây là da thịt chứ có phải thớ gỗ đâu? Ừ, đúng đấy em. Nhưng chẳng phải có lần chúng ta cũng hệt như đinh ốc siết vào thớ gỗ đấy sao? Lần ấy, bóng đêm đồng lõa cùng em nhắm mắt và tôi thấy chẳng có gì là khiếp cả.

Bây giờ cũng là mùa hè. Nắng nóng hầm nhừ vũ trụ mười sáu mét vuông tôi như người ta hầm thịt ngựa già. Cửa sổ hướng về Nam đã bị bít lại vì tòa nhà đối diện vừa xây lên thêm ba tầng. Nhưng đấy không là lý do để em lạc lối. Chúng ta vừa xoay lưng lại để đi về hai hướng khác nhau của cuộc đời. Hẳn nhiên tôi đã bị tổn thương ghê gớm vì đó là quyết định dứt khoát của em.
Em tuyên bố chúng ta bây giờ nên là bạn.
Không! Tôi cũng không tin!

*

Thời yêu…
Nhiều năm trước đều đặn những trưa cuối tuần tôi đến chờ em. Em với dáng điệu xanh xao được nhả ra từ các văn phòng máy lạnh như một bã mía bị xay dập rồi hút hết nước. Mặt ủ ê và luôn miệng than mỏi mắt nhức đầu. Công cuộc làm thêm của em bận rộn, chật vật như bao trí thức ngụ cư khác. Qua khỏi quãng trời bao la nhiều lá rơi cuống quýt nhiều khói bụi bay mù nhiều tiếng còi ô tô gay gắt, hai đứa đi hút vào ngõ nhỏ âm u của khu xóm lao động tồi tàn nằm bệ rạc ven đô. Đầu ngõ tôi thấy một người đàn bà bán bún riêu cua ngoẹo đầu ngủ gục bên chồng chén bát nửa dơ nửa sạch, tóc rối nhẩn nha thám hiểm vào lọ mắm tôm. Cuối ngõ một gã đàn ông gầy gò nát rượu nhô cao hai gối qua khỏi đỉnh đầu, cúi gập người nôn mửa vào lòng bàn tay chính mình rồi ngửa mặt cười hơ hớ. Giữa ngõ dăm ba cô tuổi đôi mươi áo hai dây hở rốn chăm chỉ tỉa chân mày, phô ra vài nét đẹp đĩ thõa, miệng bâng quơ hát vài bản tình ca thời trang ồ yé yé với ná nà na. Em lại chép miệng than trời ơi sao mà cứ chóng mặt đau đầu mãi, người ngã rạp vào lưng tôi, thân hình tuy không mỏng như lá lúa nhưng chả thèm cong ở những chỗ cần cong. Tôi đành chở em ra, lại lạc vào bao nhiêu xuyệc khác.

Đấy là xóm nhà thuê của em, nơi em sống gần hết những năm sinh viên cơ cực nhưng yêu đời. Từ lúc biết em, tôi đưa đón cả năm trời mà chưa lúc nào có thể quay lui xe ra cùng một con đường, chưa lúc nào tôi thôi hết ngạc nhiên vì khả năng sáng tạo ra sự nhếch nhác bẩn thỉu đến vô cùng tận như thế này. Con đường chúng mình qua hết bụi bay mù lại đến xì líp xú chiêng đủ màu giăng phấp phới trên đầu như biểu tình đòi quyền phô trương không chút xấu hổ. Tình yêu chúng mình nhuộm trong những cốc nước chanh lờ lợ vị ngọt của đường hóa học và trăm thứ quà vặt hầm bà lằng bán dọc theo vỉa hè đầy rác cùng nước đọng bên hông trường đại học nổi tiếng nhất thành phố. Những gốc cây tăm tối nào hai người uể oải hôn nhau? Chúng mình yêu nhau, hai sinh vật xanh xao yêu nhau trong một không gian chật chội!
Chắc em đã quên rồi?

Thảng hoặc tôi đèo em về biển. Vùng biển quê tôi cát trắng nhức mắt, rừng dương còi cọc ngã rạp mình vì gió dữ, bãi biển dày đặc đá ngầm nhảy múa xôn xao. Ngành du lịch địa phương mủi lòng từ thiện cho một khu resort tệ hơn cái gọi là xơ xác. Tôi đưa em vào đó một ngày cho có vẻ nghỉ mát với người ta, kẻo em lại tủi thân trách tình mình sao hời hợt.
Ngày ở đây trôi nhanh. Mới bốn giờ chiều mặt trời đã vội vã đi nằm, kéo theo những vẩn mây vàng gối đầu lên nhau buồn bã. Trước biển bao la chìm dần vào đêm, tôi hỏi em nghĩ gì. Em thầm thì giá như mình có thể mọc cánh vỗ mình bay lên như loài chim. Những cánh chim chao liệng vô tư giữa trời nắng ấm, chiều tàn thì tìm về chốn rừng cây yên giấc đêm. Sực nghĩ ước mơ này đâu chỉ riêng em. Từ ngày nhân loại biết chui ra khỏi hang động đen ngòm để ngước mặt nhìn trời, ước mơ bay liệng kia đã luôn là nỗi khát khao bỏng cháy.

Rồi chúng ta cũng sớm chấm dứt thời của những nghĩ suy quanh quẩn. Cuộc đón đưa thưa thớt dần vào những trưa cuối tuần. Ta hùng hục làm việc và điên cuồng học thêm buổi tối. Ta an ủi nhau thôi đừng buồn, tụi mình cần phải tăng tốc cho thời kỳ xây dựng tương lai. Nửa đời mình đã trôi nhanh như ngày ở biển. Tôi mua cho mình căn hộ nhỏ tít tầng năm một chung cư sắp sập. Còn em với sự trợ giúp của gia đình đã thoát xa cái xóm nhỏ tồi tàn, khỏi than anh ơi sao cứ chóng mặt đau đầu mãi.
Đấy có phải là thời yêu?

*

Một lần em bảo cuộc sống đôi khi là một vũng lầy. Chúng ta như những con cá mắc cạn vẫy vùng tìm đường thoát. Càng gần nhau càng níu kéo nhau đuối dần. Tôi vốn lo âu. Ghen tuông lẫn không kiềm chế. Những lần em nghỉ phép trốn đi cùng với hội đoàn nào đó tôi không được rõ. Khi trở về em như được tiếp thêm sinh lực khác, hớn hở tiết lộ rằng chốn ấy vui tươi hoan hỉ như thế nào, và mơ hồ nói vài cái tên xa lạ. Rồi em buột miệng kết luận rằng em không hứng thú nữa khi nghĩ đến thiên đường mười sáu mét vuông ngập tràn bóng tối của tôi. Thời ấy, với em, hình như là một sai lầm?
Nghe đến chữ sai lầm, tôi muốn nổi cơn điên. Tôi bảo em ích kỷ và hình như đã thay đổi rồi thì phải. Chữ thay đổi tôi nhấn mạnh bằng tất cả sự ghen tuông bùng nổ. Bởi vì tôi sực nhớ một lần thấy em cười rất tình với gã đồng nghiệp nhỏ con nhưng dáng vẻ trau chuốt. Cả cách trò chuyện nũng nịu mà trước đây em chỉ dành cho riêng tôi. Tôi cố không nghĩ em đẩy mối quan hệ ấy đi quá xa tình đồng nghiệp, nhưng một thứ cảm giác gần như là sắp bị đoạt mất vật sở hữu mình từng yêu quý. Điều đó khiến tôi khó chịu vô cùng. Em nào phải tay vừa, nói thẳng ra rằng em bắt đầu chán ghét cái gương mặt nhăn nhó của tôi. “Nó biểu hiện của sự tù đọng và không chịu thay đổi. Anh không tốt! Anh giống hệt như dạo trước. Em không đến nhà anh nữa vì em tránh né. Em không muốn cứ nhắm mắt đi mãi vào bóng đêm. Với em, vũ trụ anh – thiên đường anh - đã gần như sụp đổ”.

Tôi thất vọng đi về. Những nỗ lực níu em về phía tôi xem như chấm hết. Đấy là một đêm cuối mùa hè. Sấm rền lên cuối trời và mảnh kính lắp cửa sổ nơi căn phòng nhỏ của tôi rung lên bần bật. Tôi bấu chặt vào tay nắm mà không thể nào mở ra nổi. Dẫu có mở ra, thì nó cũng chỉ nhìn được về hướng Tây. Nhà em không thuộc về phía ấy.
Trong một phim tôi từng xem có tựa đề “Bên ấy bây giờ là mấy giờ?”, nội dung cũng nhạt nhẽo thôi. Cốt truyện xoay quanh miêu tả tâm trạng một anh thợ sửa đồng hồ đang xa cách người yêu. Cô ta đang ở một quốc gia phương Tây còn anh đang ở phương Đông. Ngày nào, anh cũng cố chỉnh sửa giờ của đồng hồ để có cảm giác mình đang sống cùng một lúc với người yêu. Và tự cảm nhận đấy là hạnh phúc. Dạo trước tôi xem phim một cách hờ hững, nghĩ rằng anh chàng lẩn thẩn và đạo diễn cũng lẩn thẩn nốt. Dù có tin cái phim ấy đã đoạt một giải thưởng gì đó quan trọng trong một liên hoan phim quốc tế gì đó cũng quan trọng.

Bây giờ tôi nghĩ khác. Tôi nghĩ đạo diễn ấy rất tinh đời. Bởi vì tôi cũng đang nhiễm vào vô số thói quen rất lẩn thẩn từ em. Ví dụ như tắm rất kỹ vào mỗi sáng sớm. Luôn chọn áo quần có tông màu tối, thích những bữa ăn có thật nhiều đậu phụ, giải khát bằng chè đậu xanh và nghe nhạc dòng R&B. Nhưng căn phòng nhỏ của tôi – thiên đường quạnh hiu của tôi vẫn không thể nào thay đổi. Tràn ngập bóng tối không bao giờ có mắt. Nếu có, hẳn nó đã mở ra để ánh sáng mang em tràn vào. Chiếc nệm phập phồng của tôi kể từ ngày có em, tôi đã không một lần muốn thay khăn trải. Không phải tôi ăn ở kém vệ sinh mà chỉ vì tôi không muốn đánh mất chút hơi hướng em cuối cùng còn sót lại. Và còn bởi vì chiếc khăn trải ấy em đã mua tặng tôi vào ngày sinh nhật năm nào. Có lẽ giờ em đã quên béng nó rồi nhưng với tôi, nó vẫn là kỷ vật quý giá, dù rằng khi nói ra, sẽ có người cho rằng tôi là kẻ bệnh hoạn không chừng.

*

“Này em ơi biết không, đôi lúc ranh giới giữa tối và sáng trong anh rất mập mờ và có khi trộn lẫn. Bản thân anh cũng đã từng rơi vào những trạng thái không giải thích được. Hệt như một giấc mơ, khi ta thấy mình đang bay lượn trên không trung, nhưng vẫn cảm nhận được có một lực vô hình nào đó trì níu và ta luôn lo sợ giây phút bị chạm chân xuống mặt đất. Rồi thì giấc mơ kết thúc, ta chẳng còn lại gì. Em thấy không, khi ta cố gắng được bay – dù trong giấc mơ – nhưng sự bay ấy xem ra cũng khá mệt mỏi và chật vật. Anh vô cùng tiếc rẻ...”.
“Đôi lúc cuộc phiêu lưu kéo theo nỗi sợ hãi xâm chiếm và cũng gây được vài chất men hứng thú, em đã từng như vậy. Nhưng bây giờ hết rồi, anh!”.
Em chấm dứt câu chuyện bằng một thứ giọng từng trải và thờ ơ rồi tàn nhẫn rời khung cửa sổ trổ ra đằng Tây, bỏ tôi ở lại một mình chìm đắm trong sự suy tư và hoài niệm về một thời tuổi trẻ đang bị gặm mòn, chen lấn với nỗi nhớ bóng đêm của một lần duy nhất. Lần chúng ta trọn vẹn siết vào nhau như đinh đóng phập vào thớ gỗ.
Gỗ có lúc phải mục và đinh có lúc cũng gỉ mòn.

*

Tôi đi. Chuyến bay hơn một tiếng đồng hồ đủ để tính ra bằng gần hai nghìn cây số. Một chiếc ba lô nhỏ và một vali – hành trang tôi mang về H. đơn giản và gọn nhẹ thế nhưng bước chân dẫm lên cầu thang máy bay sao trĩu nặng. Không ai nhìn theo. Qua ô cửa kính trong suốt, bao cái vẫy tay của đám đông qua qua lại lại như những sinh vật tàng hình. Phút chốc chúng tan loãng vào không khí chẳng để lại một dấu vết gì. Bầu trời nở ra dày đặc những đám mây hình nấm rồi biến dạng xám xịt như một miếng thịt xông khói khổng lồ. Đêm ấy, một mình nơi H., tôi đau đớn gọi tên và định nghĩa một cách rành mạch về nỗi cô độc. Suốt đêm, tôi kéo ghế ra ngồi ở ban-công một hành lang khách sạn heo hút, nhìn xuống công viên nhỏ giờ đang tàn úa thảm hại dưới ánh sáng đỏ quạch của những ngọn đèn bóng tròn. Tôi không khóc được, chỉ nghe những tiếng động mơ hồ bay lên từ nóc nhà tối sẫm. Cho đến khi những âm thanh bận rộn của ngày mới xuất hiện mới nhấc mình toan vào phòng thu xếp cho một chuyến vào quận trung tâm để tìm một người bạn thân nhiều năm không gặp. Tôi muốn tìm quên. Nhưng không, máu bầm dồn ứ dưới hai bắp chân và tôi chẳng biết đi về hướng nào.
Không em, dẫu có cố đi khắp chân trời góc biển thì với tôi đâu chẳng là quán trọ?

4/2004

VDG

Ngày đăng: 10/12/2007 - Giờ: 12:17:30

© 2007 NguyenThuPhuong.com
Powered by VietTri.vn



Tiếng Việt English