logo welcome languages

truyện ngắn: KHỎA THÂN TRẮNG

TỐT - XẤU - GIẢ - THẬT...

Vỏ hài ruột bi

Tốt xấu giả thật: Dí dỏm và sâu sắc

 Liên hệ          Điều khoản
123
Lần thứ hai
"Ba lần và một lần"...
Lần thứ nhất
"Ba lần và một lần"...
Sống để làm gì?!
Từ My Blog, ngày 17.11.2008
OFFLINE ngọt ngào...
Từ My Blog - Thứ 5 ngày 28.08.2008
Chiều thứ bảy của Phương...
Cùng bé NHO đi ăn kem với hai mẹ con TRANG và bé HÂN (chiều thứ bảy, 26.07.2008). Buổi tối ghé Parkson gần sân bay Tân Sơn Nhất mới khai trương: mua sắm và ăn lẩu.
Phải nghĩ như thế nào?!
Một nỗi buồn và những băn khoăn của tôi...
Sinh nhật bé NHO
Sinh nhật BẢO VI tròn 13 tuổi
Chuyện tình Em và Anh
Viết cho OX, nhân ngày SINH NHẬT anh - 08.06.08
Danh sách ủng hộ giúp đỡ nhà thơ Phan Trung Thành
Từ cuộc vận động của Phươngs Blog
Hãy thắp lên ngọn lửa, nồng hơi ấm tình người...
Entry vận động ủng hộ giúp đỡ nhà thơ Phan Trung Thành
123
Chào mừng bạn đến với Website của Nguyễn Thu Phương, đến với những "góc nhỏ" trong tâm hồn tôi, đến với công việc tôi đang làm, đời sống tôi đang sống, những chuyến đi mà tôi đã đi, những kinh nghiệm tôi đã trải. Gặp hay thấy ở đây những điều tôi mong muốn được giãi bày, chia sẻ, cảm thông. Những tương tác với con người, với cuộc đời qua ngôn ngữ, thông điệp và hình ảnh. Bởi như tôi nghĩ, sống trên đời, ai lại chẳng có nỗi khát khao tìm kiếm những tri kỷ, tri âm đồng điệu, chẳng có lúc chợt thấy mình sao cô đơn quá giữa đám đông... Bạn cũng có thể đăng ký thành viên và post bài, tham gia tương tác trong mục DIỄN ĐÀN của website. Rất cám ơn bạn đã ủng hộ. Link vào trang facebook của tôi, bạn (Bấm vào đây)

Chuyện đời
Lần thứ hai

.

Lần thứ hai:

Bây giờ mà có ai hỏi em "liệu em có phải là người ghen không?" thì em chắc sẽ cười rất... tỉnh bơ mà đáp: "sơ sơ". Vì nói không phải người ta sẽ "hứ" thầm và cho em "chảnh" (Sự thực thì em có chảnh hay không? Chắc cũng chảnh... sơ sơ, nói không là nói dối!). Thời gian làm được những gì thì thôi không cần "quảng cáo", chẳng phải thiên hạ vẫn luôn trông chờ vô thứ "thuốc đặc trị" có cái tên "thời gian" bất cứ khi nào bế tắc, chỉ còn muốn buông trôi, bỏ mặc đó sao!

Thời gian cũng đã làm cho em càng ngày càng vơi bớt dần đi nỗi ghen tuông, hay có thể với anh thì cái sự ghen đã thay bằng lòng tin - sự tin tưởng dựa trên nỗi thấu hiểu và cảm thông (với cuộc sống của anh, nay anh đã vì em mà thay đổi). Nhưng đó là chuyện của hôm nay, còn trong cái lần thứ hai đó thì không, em không bình tĩnh, thản nhiên, lịch sự - với anh và với "cô kia". Em ghen giống như một kẻ điên buông mình tung hê hết cỡ, em không còn biết em là ai, không cần biết hậu quả ra sao, không thèm nghĩ làm như vậy em sẽ có lại anh không. Em chỉ biết cần phải "bung" cho hả!!! Trời đất ơi, em đang cố hình dung lại mình khi đó, chắc là ghê gớm, kinh khủng lắm. Em có thể hung dữ ra sao, chao chát ra sao, nổi giận ra sao, đanh đá ra sao. Ai tin nổi đó là em?! Chính em còn không tin nổi! Mà ai đã "biến" em thành ra như vậy...

Thật ra nỗi ghen cũng đã bị "nuôi" trong suốt một quá trình dài, là do ai cố thuyết phục (anh có chuyện) thì em cũng không thèm tin, không thèm nghe, không thèm... kiểm chứng. Em nghĩ đã trải qua một lần sóng gió giờ có lẽ người ta không phạm lỗi thêm lần thứ hai. Nhưng đời khó biết, người khó thể đo lòng dạ sớm khuya. Đến một lần người ta cung cấp cho em địa chỉ, và hối hả giục em tới ngay đi, sẽ bắt quả tang ngay tại trận đó. Rồi còn kèm thêm khá nhiều thông tin "khuyến mãi" động trời khác, em run bắn y như... người bị móc túi hoảng sợ tên trộm cắp. Em cầu Trời chuyện đó không có thật, ừ, em sẽ đi nhưng để chứng minh rằng thiên hạ đã nói dóc, đã vu lầm anh với em.

Em vừa đi vừa khóc, em run quá nên đã không thể nói gì khi tìm được đến nơi. Em nhìn thấy cái xe của anh, à không, của chúng ta (vì em chính là người đang mua trả góp nó, tằn tiện chắt bóp từng tháng, nhưng để cho anh đi) đang dựng trước sân nhà cô ta, cửa không khóa nên em đẩy ra và bước vô. Em thấy cô ta mặc áo ngủ hớ hênh, đang rất vui vẻ trò chuyện với anh, cử chỉ ra chiều thân mật. Em gào lên: "trời ơi!" xong mắc nghẹn luôn, em choáng vì điều em không mong đã là sự thật, và em thấy anh đẩy vội cô ta lên gác, miệng anh giục giã cô ta hãy nhanh lên, thái độ anh bất ngờ, lo lắng, rõ ràng anh rất cuống, chỉ nghĩ làm sao để cô ta thoát khỏi cơn tam bành thịnh nộ (của em), chứ không bận tâm anh đã làm em "chết trong lòng từng khúc" ra sao. Hic. Kể đến đây em vẫn còn thấy em giống như một... mụ yêu tinh, còn cô ta thì giống như thiên thần mắc nạn. Sao lúc đó em nông nổi, điên khùng đến thế. Lẽ ra em đã phải cao thượng, phải thanh nhã, sang cả hơn. Có đâu mà "chợ búa", giản đơn, tầm thường như không còn biết thế nào là ghen-cho-phải-phép.

.

Photobucket

.

Không có gan dùng tay chân nên em chỉ đứng khóc, gào, la và hét. Giá như em không khóc thì hay (bản tính em kiêu hãnh, dễ gì cho ai thấy những giọt nước mắt khổ đau của em). Thậm chí em còn không biết... chửi bậy, vì xưa giờ em không quen. Giận quá mà chỉ gào, la, khóc, hét thôi thì có thể "nói lên" được điều gì?! Tất nhiên chỉ nói được ba ý: 1/. Anh là đồ khốn kiếp! 2/. Cô ta là kẻ cướp tình! 3/. Em đau khổ vô cùng!

Từ xưa đến giờ đâu có "kinh nghiệm" đi đánh ghen, và cũng không chuẩn bị tinh thần cho chuyện này nên em cũng không rõ mục đích "công việc" em đang làm. Mọi thứ buông mặc cho cảm xúc, này thì đau, này thì tức, này thì giận, này thì hụt hẫng, này thì mất mát, này thì chán ngán, này thì thù hận, này thì điên cuồng... Lung tung trong một mớ bòng bong, nói chung là rối mù. Và em còn không biết mình đang khóc than, kể lể cho ai. Kể cho anh thì anh đâu có muốn nghe, anh sau cơn bất ngờ và choáng váng do sự xuất hiện của em thì như đã bình tĩnh hơn. Đầu tiên anh hơi lúng túng nói em đi về đi, sau đó anh đổi giọng nói cô có chịu về không, cuối cùng là quát lên: "thôi, đủ quá rồi, cô im đi!" và anh đùng đùng bỏ ra, dắt xe, nổ máy, leo lên, và phóng đi mất dạng.

Mất "khán giả" cần-phải-được-và-bị nghe nên em mất hứng, quay sang trút giận lên... má cô ta thêm một thôi một hồi nữa. Ái chà người đàn bà dễ dãi này, trong mắt em thì bà ta vô cùng có lỗi, sao bà ta không biết dạy con, lại để cô ta ngang nhiên cướp đi nỗi yêu thương và niềm hạnh phúc không phải của mình như thế. Bà ta cúi đầu chịu trận đúng theo kiểu con dại cái mang, và em xuống dần khí thế, em hết thấy có gì hay ở đây, em không còn "hứng thú" đánh ghen ầm ĩ nữa. Đối tượng của em, cô ta đang náu mình trên gác, má cô ta đứng đó như người câm, và em không có đường để xông lên nên cứ ra rả như mụ phù thủy to mồm. Nói riết cũng oải mình, em dằn hắt mấy câu cuối cùng xong đã thấm mệt rồi. Em không có cái vẻ hân hoan hay hả hê như người chiến thắng, vì thật ra em có chiến đấu được với ai đâu. Đánh ghen mà như thế thì xoàng quá, nói theo ngôn ngữ kịch thì không thấy xung đột, nói theo ngôn ngữ phim thì rất ít kịch tính, mà nói theo ngôn ngữ văn chương thì thiếu hẳn đi chất văn học của đời sống. Thôi khỏi nói theo ngôn ngữ gì đó lung tung, mà cứ theo ngôn ngữ của chính em, thiếu bản lĩnh! Em ghét làm những việc vô nghĩa (cho dù có lý). Em về thôi!!!

.

Photobucket

.

Giờ đến phần hậu quả nghiêm trọng đây. Anh đã bỏ đi luôn không về, tuyên bố không còn muốn gặp em thêm lần nào nữa. Cô ta tử tự vì nhục nhã và xấu hổ, rất may là cứu được (tình huống "tự tử nhưng cứu được" giống như em trong lần thứ nhất, nhưng đổi vai vì cô ta không phải "người bị hại", theo em nên tính cô ta như người... được hại). Nghĩa là em thấy không ân hận nếu cô ta lỡ chết, lúc đó đang điên giận quá nên em đâu còn nghĩ tới lòng nhân. Và bản tính em đã làm gì thì thôi, không nói lời hối tiếc. Việc có sai em sẽ è cổ ra mà gánh vác, chấp nhận hậu quả, việc nếu đúng em gặt hái thành công, còn việc "trớt quớt" thì em thôi kệ, bỏ qua. Cái cần nghĩ là hiện tại và tương lai chứ không phải là quá khứ. Hối tiếc cũng đâu có lợi ích gì?!

Mà em có lỡ bị đánh ghen ầm ĩ, kinh khủng như cô ta thì chắc cũng tự xử mình cho chết quách đi là xong, sống thêm làm gì cho rác. Giờ em bắt đầu phải nghĩ em sẽ làm gì với anh đây, mặc kệ như em chưa từng quen biết hay theo đuổi dây dưa cho đến khi giải quyết xong mọi thứ thì mới yên? Cách mặc kệ nghĩ không xong, vì giữa hai ta đã có quá nhiều mối dây liên hệ ràng buộc, dính qua và dính lại. Em chẳng còn yêu anh, cái đó thì đã rõ, nhưng lạ là em vẫn có thể thứ tha nếu anh phục thiện. Sự đời trớ trêu là sau khá nhiều đôi co, khi hờ hững, khi buông chùng, khi hối hả, khi níu kéo, anh... đặt điều kiện ngược với em là em phải xin lỗi má cô ta thì anh mới chịu quay về. Và khó tin ở chỗ là em đã làm, chỉ thêm chi tiết em đi cùng má anh. Rồi trong bữa gặp gỡ đó, hai bà má nói với nhau nhiều hơn, còn em chỉ nói gọn câu xin lỗi, cho vừa lòng anh. Em làm như vậy trong miễn cưỡng, không thấy mình có lỗi đến mức phải xin người ta bỏ qua. Nhưng em thật sự "hiếu kỳ" khi đã xong phần em, rồi anh có thể làm gì?!

.

Photobucket

.

Chúng mình đã chán nhau như cơm nếp nát, hàn gắn nhau thêm lần nữa cũng đâu còn nghĩa lý gì?! Câu nói em cho là đau đớn nhất trong đời, chính là câu mà má cô ta đã "thay lời muốn nói" (giùm cho cô ta), bảo em: "này cô, hãy coi lại mình đi, cô có giỏi thì làm cho người đàn ông của mình yêu thương mình đó, hễ không biết giữ thì mất ráng chịu, trách gì ai nữa!". Đáng đời em chưa. Hãy coi lại mình đi, coi lại mình đi, coi lại mình đi... Câu này, em ghét lắm. Và em tức lắm. Em vẫn coi lại em mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây. Sao em đã có gì để không làm cho anh yêu thương, như em đã hết lòng yêu thương anh. Lỗi của em là "tai ngơ mắt điếc" phải không? Lỗi của em là không bằng được như cô ta phải không? Lỗi của em là có mà không biết giữ nên bị ăn cướp cũng ráng chịu đi phải không? Haha. Sao giống cái bảng "Chú ý, coi chừng mất xe, có khóa vẫn mất!" quá.

Nói gì thì nói nhưng em vẫn cố thôi thì cứ coi lại mình thêm dăm "nhát" nữa. Hãy coi lại mình đi, coi lại mình đi, coi lại mình đi. Mình cũng đáng để coi đi coi lại kia mà. Mình không coi thì ai coi. Coi riết, rồi em cũng sáng mắt ra: rằng em sẽ phải rất khác, hơn hẳn so với em bây giờ. Trẻ hơn thì không được rồi, đẹp hơn càng thấy khó, giàu hơn càng bó tay. Nhưng em sẽ khác. Khác!!! Không phải vì anh không thôi, mà khác vì em. Phải tốt hơn, hay hơn, giỏi hơn, đẹp hơn theo đúng khả năng em. Để cho anh có thể yêu thương em trở lại, yêu rất nhiều hơn trước đó đã từng yêu, và khi đó... khi đó... ừ, khi đó thì sao nhỉ, khi đã thỏa mãn cơn tự ái, chắc chắn em sẽ bỏ rơi anh. Khó đấy, khó lắm, khó quá, nhưng em sẽ phải làm được. Nhân danh cái gì thì em không rõ, có lẽ nhân danh chính bản thân em.

Kết quả là em đã khác, khác nhiều đến nỗi chính em cứ như là không phải em. Và anh đã yêu thương em trở lại. Yêu rất nhiều, bởi em đã thật phi thường, à không, khác thường, à không, chắc chỉ bình thường. Đàn bà thay đổi - nghĩ có gì ghê gớm đâu. Nhưng em đã cố hết khả năng em, cố gắng nhiều đến nỗi bây giờ có cho vàng em cũng không thể làm lại thêm lần nào nữa đâu. Chuyện dài đến mấy năm, dài hơn câu chuyện của nàng Sê-hê-ra-zát trong 1001 đêm. Nói chung là em đã đúng, em đã làm được, chỉ có cái kết hơi bị sai so với em trù tính, là em đã không bỏ anh cho "đã đời" cơn tự ái. Em tha thứ và chấp nhận cho dù anh tì vết, cho dù em rạn vỡ, cho dù chén nước đổ đi cuối cùng ta chung tay hốt lại, về sau thì em đã không quan trọng nữa. Bỏ qua!

Cô ta rồi cũng yên duyên với người yêu mới, có thể trong lòng đau nên khó thể quên anh (kèm theo nỗi khó chịu chắc không bao giờ quên em!). Đời nhiều nỗi không vui, một lần, hai lần, thôi em chẳng mong có thêm lần thứ ba. Nhưng đâu phải đời bao giờ cũng như mong muốn!!!

Ngày đăng: 21/01/2009 - Giờ: 08:21:19


Ý kiến bạn đọc
Người viết: Keyon E-mail: d.vagliey@hotmail.be
Nội dung: This wbeitse makes things hella easy.
Người viết: Admin E-mail: nguyenthuphuong02@yahoo.com
Nội dung: Cám ơn anh đã chia sẻ với Phương.
Người viết: Nguyễn Hồng Trân E-mail: tranphuongn3@gmail.com
Nội dung: Chao co Thu Phuong! Rat thu vi vi khi doc bai viet nay cua Thu Phuong, thay duoc tam trang cua Thu Phuong truoc mot tinh huong dien dao ca tam hon. Dung la nha van hien dai. Hong Tra rat thich loi viet cua Thu Phuong. Chuc Thu Phuong phat trien nang khieu nha van de cho Hong Tran duoc thuong thuc them nhieu tac pham moi. Hong Tran se gui cho Thu Phuong may tap Hoi ky cua Hong Tran thoi tho au va trai tre de Thu Phuong roi thi doc cho biet mot thoi co nhung con nguoi tam hon that lang man va mong mo...

 Ý kiến bạn?
Tên bạn:
 
E-mail:
 
Nội dung: 

(Nội dung không dùng thẻ HTML - tối đa 4000 ký tự)
Xác nhận mã:
 
© 2007 NguyenThuPhuong.com
Powered by VietTri.vn



Tiếng Việt English