logo welcome languages

truyện ngắn: KHỎA THÂN TRẮNG

TỐT - XẤU - GIẢ - THẬT...

Vỏ hài ruột bi

Tốt xấu giả thật: Dí dỏm và sâu sắc

 Liên hệ          Điều khoản
123
Lần thứ hai
"Ba lần và một lần"...
Lần thứ nhất
"Ba lần và một lần"...
Sống để làm gì?!
Từ My Blog, ngày 17.11.2008
OFFLINE ngọt ngào...
Từ My Blog - Thứ 5 ngày 28.08.2008
Chiều thứ bảy của Phương...
Cùng bé NHO đi ăn kem với hai mẹ con TRANG và bé HÂN (chiều thứ bảy, 26.07.2008). Buổi tối ghé Parkson gần sân bay Tân Sơn Nhất mới khai trương: mua sắm và ăn lẩu.
Phải nghĩ như thế nào?!
Một nỗi buồn và những băn khoăn của tôi...
Sinh nhật bé NHO
Sinh nhật BẢO VI tròn 13 tuổi
Chuyện tình Em và Anh
Viết cho OX, nhân ngày SINH NHẬT anh - 08.06.08
Danh sách ủng hộ giúp đỡ nhà thơ Phan Trung Thành
Từ cuộc vận động của Phươngs Blog
Hãy thắp lên ngọn lửa, nồng hơi ấm tình người...
Entry vận động ủng hộ giúp đỡ nhà thơ Phan Trung Thành
123
Chào mừng bạn đến với Website của Nguyễn Thu Phương, đến với những "góc nhỏ" trong tâm hồn tôi, đến với công việc tôi đang làm, đời sống tôi đang sống, những chuyến đi mà tôi đã đi, những kinh nghiệm tôi đã trải. Gặp hay thấy ở đây những điều tôi mong muốn được giãi bày, chia sẻ, cảm thông. Những tương tác với con người, với cuộc đời qua ngôn ngữ, thông điệp và hình ảnh. Bởi như tôi nghĩ, sống trên đời, ai lại chẳng có nỗi khát khao tìm kiếm những tri kỷ, tri âm đồng điệu, chẳng có lúc chợt thấy mình sao cô đơn quá giữa đám đông... Bạn cũng có thể đăng ký thành viên và post bài, tham gia tương tác trong mục DIỄN ĐÀN của website. Rất cám ơn bạn đã ủng hộ. Link vào trang facebook của tôi, bạn (Bấm vào đây)

Chuyện đời
Tơ lòng ai rối, để ta vướng mình

 

 

Cô thấy mùa đông này ở H rất lạ, gió êm êm không thốc tháo, lạnh vừa đủ để má ửng hồng môi biếc thắm, một mùa đông như mùa thu, và mùa thu đẹp. Thèm ôm. Nhiệt độ trời xích xê trong khoảng mười tám tới hăm hai độ xê. Phòng khách sạn do công ty đặt sẵn. Chỉ mất một ngàn hai trăm giây cho tất tần tật thủ tục lễ tân và nhận phòng và vứt đồ vào tủ và tót xuống cầu thang và leo lên xe cùng anh và đi ra phố.

Đi đâu? Đâu đó. Vấn đề đâu phải là đi đâu, mà là đi với ai, đi để làm gì... À mà không, cũng không đi để làm gì.

...

Nào. Ra phố cùng anh đi em.

Tình nói không nghe, tình ghét mình!

...

Một hàng cây ly tao đứng sắp hàng, cây to nhỏ, thẳng cong, cao thấp. Xe đi xuyên qua cây và cây. Phố nối phố. Người loanh quanh người. Tất bật, thong thả hay thơ thới. Tại sao gọi là ly tao? À, em. Nhiều năm qua anh vẫn gọi lên như thế. Em đói bụng chưa? Vâng... Ngõ nửa vành trăng có món chân vịt hầm củ sen non. Em cười. Ôi, bồi bổ bây giờ rồi về khách sạn nằm co một mình thì có đáng không, nhất là trong một đêm đất và trời đẹp như mơ, người và tình lồng lộng như thơ, cây và cành bỏ rễ như tơ thế này... Thôi. Hay em đừng về, hãy lang thang cùng anh ngoài đường cho đến hết đêm nay. Vâng, anh.

...
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
...

Phố hốt nhiên bỗng xô qua đổ lại. Nhà mọc vênh vao, như lúng túng với khoảng không gian thất thường, bất chợt. H hay hay. Xinh xinh. Mưa phùn bất chợt, lấm tấm. À không, mưa nhà máy nước. Gió mang theo hơi ẩm và anh nâng niu: “tại sao tay em buốt?” Cô thấy mình run. Anh không lạ đâu. Hay cô và anh đã quen từ muôn kiếp trước? Và cô luôn ngỡ ngàng băn khoăn trước tình yêu: “liệu có không thứ tình mang tên sét đánh?”. Anh muốn nắm tay em. Nếu em run: hẳn vì em đang lạnh. Mọi chuyện rồi sẽ xảy ra như sắp bày số phận? Rồi cũng tới nơi thôi, nhưng ai biết đó là nơi đâu. Hàng cây niên tu vặn mình...

Niên tu. Vì sao cây biết vặn mình? Niên tu. Cây như bó đuốc. Có hoa màu vàng. Nhạt tới nỗi mơ màng trong đêm thành ra đốm nắng. Hoa không thơm mà hắc, nhưng hắc trong gió phai ra thành thơm. Kiểu thơm khó tả, cứ như vòng khăn lụa siết da, mơn man quấn quýt.

...
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
...

Dừng ở đây tí nhé, mình uống cà-phê hay nước nôi gì đấy cho ấm. Quán kín để không gió lùa. Trời ạ, tưởng tượng đi. Em sẽ có ba đêm như thế này ở H... lãng mạn như chắp cánh bay lên... cho đến khi xong công việc và quay trở về... Cà-phê không ngon, nhạc không hay, quán không đẹp. Anh chẳng biết tại sao đưa em vào đây. Có lẽ vì anh cũng đang bắt đầu run. Anh run vì lạnh, hay vì... sao?

Món uống với cà-phê hòa kem pha mật dâu và lắc lên. Sóng sánh. Tay em ấm dần lên, em có biết! Chẳng hạn như môi em có hương vị gì? Hôn ư???

...

Hôn vừa một nụ hôn thôi

Để anh thấy đất, thấy trời, thấy em...

...
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
...

Gần mười ba giờ khuya, anh đưa em về đi. Ừ thôi, em về. Ngày mai thì sao em? Mai là công việc. Em sáng bận, trưa bận, chiều bận, chỉ rảnh rang riêng được buổi tối. Vậy thì em phải chừa cho anh chút rảnh rang ấy. Dạ vâng, em hứa.

Một đêm mất ngủ. Mất ngủ vì điện thoại không tắt, mắt không nhắm, giấc ngủ không đến. Mất ngủ vì tất cả: chân vịt hầm củ sen non, cây ly tao lẫn lộn cây niên tu, cà-phê pha mật dâu hòa kem, và tay anh ấm tỏa lan để cuối cùng "que kem" là tay cô cũng ấm... Khi người ta tự do, người ta một mình, người ta lãng mạn, người ta còn khả năng quan tâm tới người khác giới, còn khả năng yêu, thì người ta… rối tung như mớ bòng bong (trước người như anh).

Rối lắm.

...

Tơ trời ai gỡ mà ra?

Tơ lòng ai rối, để ta vướng mình...

...
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
...

May mà cô có công việc để quên đi. Xen kẽ công việc là nhiều tin nhắn lang thang rơi vào điện thoại - muôn phần nồng nàn, muôn phần dịu ngọt, muôn phần nhắc nhở - muôn phần hứa hẹn về một đêm (chắc chắn) hơn hẳn đêm qua. Cô mong trời đang ngày bỗng chuyển sang đêm, cô mong gặp lại anh ấy. Buổi trưa ăn cơm với đối tác ở một nhà hàng có mười ba món độc chiêu, nhưng lại thiếu món chân vịt hầm củ sen non, và thiếu cái hơi đàn ông mà cô nghĩ mình chớm nhớ. Buổi chiều ăn cơm với đối tác ở một nhà hàng khác có hai mươi lăm thức uống lạ môi lẫn mắt, nhưng thiếu hai bàn tay ấm sực. Rồi cũng xong một ngày. Anh hiện ra. Vẫn với nụ cười rạng rỡ, và mùi hương như đã thành quen.

Anh chở cô đi ăn chè tứ giăng. Tại sao gọi tên là chè tứ giăng? Xưa nay chỉ nghe "nợ nần tứ giăng", nay ăn thứ chè này lại thấy như đang... mắc nợ. Chẳng biết ai đang nợ ai. Hay duyên ai nợ tình. Anh vẫn luôn có tên riêng cho mọi thứ hay sao? Có một bộ từ điển của riêng anh ư? Vì sao anh bí ẩn, anh lạ lùng, anh làm em lao đao, khiến tim em dù có lạnh, lòng em dẫu có khô, đầu em có tỉnh đến đâu vẫn phải gọi tên anh ra như thứ tình choáng váng. Cô thấy mình run lên, bản năng tự vệ. Cô thấy sợ. Anh, anh ơi. Nụ cười này, mái tóc này, sóng trán này, dáng mũi này. Có bao giờ anh sẽ là của cô mãi không? Có bao giờ cô sẽ là của anh mãi không?

...
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
...

Anh. Lại một đêm nữa trôi qua trong giấc ngủ chập chờn. Yêu ư? Có? Không? Không! Có! Ngày mai tiếp tục thương thảo với đối tác. Tiếp tục ăn trưa, ăn chiều. Công việc chỉ là công việc. Khoảng trống tâm hồn bắt đầu được hình dung như phải có anh để lấp vô chỗ khuyết. Điện thoại rung lên lúc nửa đêm, anh nhắn tin rằng em ơi ngủ chưa. Và dập dồn anh. Tin. Tin. Tin. Nhắn. Nhắn. Nhắn. Cô tự nhiên không dám trả lời, nửa muốn tắt điện thoại nửa không, nửa muốn gọi cho anh nửa không muốn. Tự dưng thấy lòng mình xao xác quá!

Tự dưng nhớ một câu trong Khoảnh khắc: "chỉ còn đêm nay, mai lá kia rơi...". Trong những giờ phút cuối cùng người ta hay điên. Đêm nay là đêm thứ ba, chính là đêm chấm dứt. Hay đêm khởi đầu... Ngày mai, sau khi ký hợp đồng với đối tác xong, ăn trưa, ăn chiều. Rồi thì cô trả phòng khách sạn. Và ra sân bay. Và bay. Và anh và cô sẽ chẳng còn thêm đêm nào nữa.

Ba đêm. Những hàng cây: ly tao, niên tu, miên di, thạch ngát, phiên đồng... Những quán nước: cà-phê, chè, rượu... Những tay này nắm tay kia, tay kia vuốt ve tay nọ... Những câu hỏi và trả lời, trả lời và hỏi... Những nụ cười hay không cười... Những vụn mưa nhà máy nước, những gió hồ mông mênh, những mùa đông như mùa thu, những lá vàng lá đỏ lá xanh, lá khô bay vèo dưới đất... Ba đêm. Anh. Bảy mươi tư giờ đồng hồ trôi qua nhanh quá!

...

Đi cho đến hết cuộc yêu

Mới hay lòng vẫn mê nhiều nỗi say...

...
Image Hosted by ImageShack.us
...

Chuyến bay cất cánh lúc bảy giờ năm phút, nên từ năm giờ cô đã phải lo ra sân bay để làm thủ tục. H không ở gần phi trường. Xe của đối tác chu đáo tiễn đưa. Anh, anh, anh.

Và rồi máy bay cất cánh. Để cho H lùi xa. Và rồi xa nhau, xa một mùa đông như mùa thu, với mênh mông là kỷ niệm. Xa chuyện tình ngắn ngủi nhưng ngọt ngào, nồng nàn, dịu dàng. Ngỡ như không thể quên.

Mà không quên thật. Cứ mỗi mùa đông về với S-nơi chốn của cô, thì cô lại nhớ anh da diết, nhớ bàn tay anh ấm áp. Nhớ cảm giác thèm được ôm. Nhớ nụ hôn khi ấy.

Lung linh nhiều cơn nhớ khác. Ở H.

Mà khi cô quay trở lại H thì đã không còn anh đó nữa.

...

H, tháng 12/2004.

Và S, tháng 11/2007.

...

Nguyễn Thu Phương

Ngày đăng: 08/12/2007 - Giờ: 08:37:19


Ý kiến bạn đọc

 Ý kiến bạn?
Tên bạn:
 
E-mail:
 
Nội dung: 

(Nội dung không dùng thẻ HTML - tối đa 4000 ký tự)
Xác nhận mã:
 
© 2007 NguyenThuPhuong.com
Powered by VietTri.vn



Tiếng Việt English