logo welcome languages

truyện ngắn: KHỎA THÂN TRẮNG

TỐT - XẤU - GIẢ - THẬT...

Vỏ hài ruột bi

Tốt xấu giả thật: Dí dỏm và sâu sắc

 Liên hệ          Điều khoản
123
Lần thứ hai
"Ba lần và một lần"...
Lần thứ nhất
"Ba lần và một lần"...
Sống để làm gì?!
Từ My Blog, ngày 17.11.2008
OFFLINE ngọt ngào...
Từ My Blog - Thứ 5 ngày 28.08.2008
Chiều thứ bảy của Phương...
Cùng bé NHO đi ăn kem với hai mẹ con TRANG và bé HÂN (chiều thứ bảy, 26.07.2008). Buổi tối ghé Parkson gần sân bay Tân Sơn Nhất mới khai trương: mua sắm và ăn lẩu.
Phải nghĩ như thế nào?!
Một nỗi buồn và những băn khoăn của tôi...
Sinh nhật bé NHO
Sinh nhật BẢO VI tròn 13 tuổi
Chuyện tình Em và Anh
Viết cho OX, nhân ngày SINH NHẬT anh - 08.06.08
Danh sách ủng hộ giúp đỡ nhà thơ Phan Trung Thành
Từ cuộc vận động của Phươngs Blog
Hãy thắp lên ngọn lửa, nồng hơi ấm tình người...
Entry vận động ủng hộ giúp đỡ nhà thơ Phan Trung Thành
123
Chào mừng bạn đến với Website của Nguyễn Thu Phương, đến với những "góc nhỏ" trong tâm hồn tôi, đến với công việc tôi đang làm, đời sống tôi đang sống, những chuyến đi mà tôi đã đi, những kinh nghiệm tôi đã trải. Gặp hay thấy ở đây những điều tôi mong muốn được giãi bày, chia sẻ, cảm thông. Những tương tác với con người, với cuộc đời qua ngôn ngữ, thông điệp và hình ảnh. Bởi như tôi nghĩ, sống trên đời, ai lại chẳng có nỗi khát khao tìm kiếm những tri kỷ, tri âm đồng điệu, chẳng có lúc chợt thấy mình sao cô đơn quá giữa đám đông... Bạn cũng có thể đăng ký thành viên và post bài, tham gia tương tác trong mục DIỄN ĐÀN của website. Rất cám ơn bạn đã ủng hộ. Link vào trang facebook của tôi, bạn (Bấm vào đây)

Chuyện đời
Điều gì đó, cho tôi

Image Hosted by ImageShack.us

bỆnH.

Trời, đâu phải lần đầu bệnh đâu. Chưa nói, so với bao nhiêu lần bệnh "bi thảm" và dày đặc trong "tiền sử bệnh án" của mình thì lần này nhẹ hều. Chỉ là nhiễm virus cảm cúm của mùa, mỏi mệt và nhức đầu "dã man" do bị "quá tải". Lý do tự biết luôn: thức nhiều, viết nhiều, cày nhiều mà ngủ quá ít.

Anh Panda gọi, nói có muốn tối mai anh rủ bác sĩ Mạc Đại tới nhà Phương chơi không. Lê Minh Khôi mới từ Đức về lại Sài Gòn (sướng nghen, có vợ con vô đón rồi cả nhà đi chơi long rong trước khi về Huế nữa!). Gặp anh tiến sĩ, nhà thơ thú vị đó ngoài đời thì thấy thích, nhưng gặp lúc đang vật vùi đau ốm e cũng hơi ngại...

Mà anh Panda chưa biết, sức khỏe "èo uột" của mình - đặc biệt trong mấy năm gần đây - đã "trang bị" cho Phương một "friend list" dầy đặc các số điện thoại của đủ các "loại" bác sĩ. Mới cách nay mấy bữa, chị H bác sĩ - đang theo dõi bệnh tình mình giai đoạn này, và cũng là bà chị tinh thần rất yêu quý của mình - vừa nhắn tin nhắc nhở ("Phương tính làm để cho chết hả!"). Đó cũng chính là lý do vì sao mình đã để hình con đom đóm trong entry trước...

Nằm vật vùi, bẹp dí, cách cái computer chỉ mấy bước chân mà không thể nào ngồi dậy, online hay làm việc nổi. Mệt rã rời, khủng khiếp, như cái mệt của bao nhiêu lâu nó tích tụ lại, đổ ập lên người mình.

Cũng có lúc mình không còn sức để quan tâm tới bất cứ một điều gì khác, ngoài cái sự bệnh.

Không thiết ăn, uống, không ham xem, nghe, đọc, và không đủ khả năng làm việc gì hết (ôi, vậy mà trưa nay cũng ráng bò dậy, ngồi thảo luận với nhóm chế tác của mình nữa chứ! xong rồi thì "đổ ập" luôn).

Lịm đi một giấc, bây giờ, gắng gượng lò dò lên máy tranh thủ lúc không có ai (để khỏi bị rầy: chưa hết bệnh mà đã lại computer nữa ư), mới thấy mình tràn ngập trong một BIỂN hỏi han, yêu thương, quan tâm, lo lắng... Làm sao mà trả lời hết bằng ấy messages và quick comments chỉ trong một lúc? Có thể tự tin rằng mình là một trong số những blogger được quý mến không??? Mà mình thì chúa ghét những reply theo kiểu hàng loạt, cùng một nội dung gửi chung cho quá nhiều người.

Làm nghề viết, với mình, đối tượng quan tâm hàng đầu là con người. Không ở đâu mà thế giới tâm hồn, tâm tư, tình cảm, cuộc sống "bên trong", tính cách, số phận những con người lại trải ra mênh mông bằng trên blog. Ngoài đời, có thể bạn không bộc lộ nhiều, và mình sẽ phải mất rất nhiều thời gian mới hiểu được phần nào về bạn. Nhưng trên blog, mình có cơ hội khám phá ra rất nhiều những hình mẫu "nhân vật", đáng yêu và đáng quý, trong sáng có, thơ ngây có, trẻ trung có, độc đáo có, ấn tượng có, duyên dáng có, thông minh có, cá tính có, hồn nhiên có, chân thành có, giản dị có, thâm trầm có, lặng lẽ có, sâu sắc có, uyên thâm có, trí tuệ có, đẹp đẽ có, sôi nổi có, dằn vặt có, và đôi khi... kỳ quái, lập dị, bế tắc, mỏi mòn, u ám... Mình thật sự muốn được chia sẻ, không chỉ trong tác phẩm (văn, kịch bản) mà còn ở khía cạnh giữa người-và-người. Mình đến với bạn, cố gắng để được như cái cách mà bạn đã đến với mình...

Entry này để thay lời cảm ơn đến tất cả những ai đã quan tâm, lo lắng và hỏi han mình. Những comment thủ thỉ, ngọt ngào, ân cần, ấm áp. Một số comment khuyên nhủ rất hay, giống như là châm ngôn để sống...

Cố gắng vượt qua, mà chắc là sẽ qua thôi, như bao nhiêu lần đã qua - những "vụ việc" còn "ghê gớm, kinh khủng" hơn gấp bao nhiêu lần.

Khi khỏe hẳn, sẽ lại lang thang thăm các blog, và gửi comment đến cho các bạn của mình.

 
Image Hosted by ImageShack.us

 



Ngày đăng: 07/12/2007 - Giờ: 08:54:55


Ý kiến bạn đọc

 Ý kiến bạn?
Tên bạn:
 
E-mail:
 
Nội dung: 

(Nội dung không dùng thẻ HTML - tối đa 4000 ký tự)
Xác nhận mã:
 
© 2007 NguyenThuPhuong.com
Powered by VietTri.vn



Tiếng Việt English