logo welcome languages

truyện ngắn: KHỎA THÂN TRẮNG

TỐT - XẤU - GIẢ - THẬT...

Vỏ hài ruột bi

Tốt xấu giả thật: Dí dỏm và sâu sắc

 Liên hệ          Điều khoản
123
Lần thứ hai
"Ba lần và một lần"...
Lần thứ nhất
"Ba lần và một lần"...
Sống để làm gì?!
Từ My Blog, ngày 17.11.2008
OFFLINE ngọt ngào...
Từ My Blog - Thứ 5 ngày 28.08.2008
Chiều thứ bảy của Phương...
Cùng bé NHO đi ăn kem với hai mẹ con TRANG và bé HÂN (chiều thứ bảy, 26.07.2008). Buổi tối ghé Parkson gần sân bay Tân Sơn Nhất mới khai trương: mua sắm và ăn lẩu.
Phải nghĩ như thế nào?!
Một nỗi buồn và những băn khoăn của tôi...
Sinh nhật bé NHO
Sinh nhật BẢO VI tròn 13 tuổi
Chuyện tình Em và Anh
Viết cho OX, nhân ngày SINH NHẬT anh - 08.06.08
Danh sách ủng hộ giúp đỡ nhà thơ Phan Trung Thành
Từ cuộc vận động của Phươngs Blog
Hãy thắp lên ngọn lửa, nồng hơi ấm tình người...
Entry vận động ủng hộ giúp đỡ nhà thơ Phan Trung Thành
123
Chào mừng bạn đến với Website của Nguyễn Thu Phương, đến với những "góc nhỏ" trong tâm hồn tôi, đến với công việc tôi đang làm, đời sống tôi đang sống, những chuyến đi mà tôi đã đi, những kinh nghiệm tôi đã trải. Gặp hay thấy ở đây những điều tôi mong muốn được giãi bày, chia sẻ, cảm thông. Những tương tác với con người, với cuộc đời qua ngôn ngữ, thông điệp và hình ảnh. Bởi như tôi nghĩ, sống trên đời, ai lại chẳng có nỗi khát khao tìm kiếm những tri kỷ, tri âm đồng điệu, chẳng có lúc chợt thấy mình sao cô đơn quá giữa đám đông... Bạn cũng có thể đăng ký thành viên và post bài, tham gia tương tác trong mục DIỄN ĐÀN của website. Rất cám ơn bạn đã ủng hộ. Link vào trang facebook của tôi, bạn (Bấm vào đây)

Chuyện đời
Có khi tôi chợt chán mình...

 

 

 

 

 

 

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
***

Trích truyện ngắn "Giấc mơ đêm tối trời" (của Nguyễn Thu Phương):

***

Trên cái la bàn chao đảo, Nghĩa là kim chỉ nam giữ cho cô và anh Đặng không trượt ra khỏi chốt. Khốn nỗi giờ đây cô chỉ muốn trượt luôn, và hình như anh Đặng cũng thế. Cảm xúc luôn là một thứ gì đó vượt ra ngoài tầm kiểm soát... Sau cú trượt rồi ai sẽ trả về chỗ nấy. Cái khuôn tự xây lên tự nhốt mình vô. Ai cũng có vợ có chồng và có cái gọi là hạnh phúc. Định nghĩa thế nào đây về những ai không một tích tắc nào dám sống cho chính mình? Trò chính trị, theo quan điểm của cô là một trò tự tiêu diệt bản thân, khi thành công - lên tới tột đỉnh vinh quang - đồng thời anh không bao giờ còn được là con người của chính anh (mà thôi, đường ai đi nấy chọn).

Nghĩa nói về hai cái mốc của cuộc đời một người chọn lấy danh vọng chính trị làm đích đến: mốc ba mươi chín tuổi và mốc bốn mươi chín. Không phấn đấu tột bực để đạt được gì đó cho tới hai thời điểm ấy thì kể như chấm dứt. Nghĩa là người làm chính trị, cho đến nay anh đang gánh lấy hai trọng trách. Địa vị buộc anh phải triệt tiêu cái tôi, buộc anh không được phép có những kẽ hở ảnh hưởng tới con đường thăng tiến. Có thể trong anh cũng có khi lãng đãng, những phút giây "ngoài chồng ngoài vợ", nhưng anh là kẻ quá thừa bản lĩnh để kiềm chế. Có thể anh cũng chú ý tới cô - mà chắc là có - nhưng anh không thể...

Cô nhân nhượng nhưng trong bụng thầm nghĩ, thôi được, cứ cho là anh thành công thì cũng hơn nửa đời sẽ qua, khi năm mươi tuổi anh sẽ ra sao? Anh hưởng vinh quang của anh theo cách nào? Bấy giờ là hạnh phúc thật sự hay anh chỉ "đóng vai" hạnh phúc? Ôi... Cô thở dài, lòng thực sự không muốn hiểu và không muốn cảm thông với anh - vì cô không hướng tới cái mà anh hướng, không muốn cái mà anh muốn. Nhưng! Làm sao có thể trách chỉ vì người ta không đi chung một con đường với mình. Thôi cho là mình sai đi vậy, cô thở dài - nghĩ như thế sẽ dễ chịu hơn. Rõ ràng anh lựa chọn vì anh thích - người như anh làm sao ai có thể ép.

Cô biết người đời có câu: làm một người đàn ông ở đời không chỉ có mối quan tâm về gia đình, con cái, tình yêu, còn có những điều khác nữa - sự nghiệp, bạn bè, danh vọng, thế lực, địa vị, tiền tài...

Hạnh phúc, với mỗi người lại là một định nghĩa khác nhau.

(Quan tâm, muốn đọc nguyên cả cái truyện, bấm vào đây)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
***

Chuyện là, tối thứ bảy vừa rồi mình đi ăn tiệc, ở một đám toàn những người đàn ông thành đạt.

Thành đạt, theo quan niệm số đông:

-Hoặc là rất giàu: các đại gia, nói chuyện toàn kim ngân, kim hoàn, kim cương, kim nọ kim kia, kim chọc gì cũng thủng...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

-Hoặc là có thế lực: những người chi phối nhiều thứ, vì họ nắm trong tay đủ mọi mối quan hệ chồng chéo, phức tạp, rắc rối, lợi hại và ghê gớm...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

-Hoặc là có danh vọng: các sếp bự, "uy phong lẫm lẫm", đi tới đâu "tiền hô hậu ủng tới đó", lời thốt ra là châu ngọc, nhắc tới tên ai cũng biết, cũng ngại, cũng sợ, hay cũng... ngán.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

-Hoặc là có... luôn cả ba thứ: tiền, quyền và thế.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Ăn toàn đặc sản (tất nhiên), bị ép uống lung tung ba cái thứ rượu đắt tiền (tệ, mình vốn xưa nay không bao giờ biết uống, nên cũng không thể biết vì sao rượu ấy lại đắt tiền), về nhà, thấy hơi hơi oải, bèn... lôi cái truyện cũ của mình ra đọc.

Lơ mơ, tự vấn hoài về cái sự thành đạt của chính mình trong xã hội, với con người, cuộc đời, với gia đình và bản thân. (Đời, ai cũng chỉ sống một lần!).

Hic, tóm lại là mình khá... phiêu, không có cái gì ra cái gì hết. Chắc do ngay từ đầu mình đã lỡ "chảnh", sống theo quan niệm rằng ta đây "cóc cần". Cho nên, đáng đời, bây giờ cần cũng... không có!

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Dù sao cũng có chút an ủi (và hãnh diện), vì khi được giới thiệu là một nữ nhà văn, thì các ông to, ông bự, ông lớn, ông gì gì kinh khủng kia cũng tỏ ra hơi hơi kính nể "người có chữ" một tí.

Người có chữ, bây giờ đang chán chữ của mình, do cứ phải lao động cật lực để "mài" chữ lấy tiền (kiếm ăn "lây lất" qua ngày), lấy danh (trời ơi, có danh thiệt không?!), lấy thế (hehe, cái này ảo quá đi).

Nhà văn mà nói thích tiền người ta nói mình phàm tục, nói mê "giải quyết khâu oai" người ta bảo mình háo danh, nói ham "thét ra lửa" người ta bảo mình sốc, hay lố bịch.

Tóm lại, muốn gì thì cứ âm thầm ham, muốn, thèm, mê, khoái... chết ở trong lòng. Còn hễ mở miệng ra là phải biết ngoan hiền, nói: em đây nhà văn, lại là phụ nữ, đã chồng, đã con, nên em chỉ thích bình yên. Bình yên. Bình yên trong hạnh phúc mà thôi!!!

 

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Nói chung là có khi tôi chợt chán mình!!!

***
Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
***
 

Ngày đăng: 19/12/2007 - Giờ: 03:55:51


Ý kiến bạn đọc
Người viết: nghivan E-mail: nghivan1707@yahoo.com
Nội dung: Hình nhu ai cung có lúc nhu vậy

 Ý kiến bạn?
Tên bạn:
 
E-mail:
 
Nội dung: 

(Nội dung không dùng thẻ HTML - tối đa 4000 ký tự)
Xác nhận mã:
 
© 2007 NguyenThuPhuong.com
Powered by VietTri.vn



Tiếng Việt English