logo welcome languages

truyện ngắn: KHỎA THÂN TRẮNG

TỐT - XẤU - GIẢ - THẬT...

Vỏ hài ruột bi

Tốt xấu giả thật: Dí dỏm và sâu sắc

 Liên hệ          Điều khoản

Web liên kết:

Chào mừng bạn đến với Website của Nguyễn Thu Phương, đến với những "góc nhỏ" trong tâm hồn tôi, đến với công việc tôi đang làm, đời sống tôi đang sống, những chuyến đi mà tôi đã đi, những kinh nghiệm tôi đã trải. Gặp hay thấy ở đây những điều tôi mong muốn được giãi bày, chia sẻ, cảm thông. Những tương tác với con người, với cuộc đời qua ngôn ngữ, thông điệp và hình ảnh. Bởi như tôi nghĩ, sống trên đời, ai lại chẳng có nỗi khát khao tìm kiếm những tri kỷ, tri âm đồng điệu, chẳng có lúc chợt thấy mình sao cô đơn quá giữa đám đông... Bạn cũng có thể đăng ký thành viên và post bài, tham gia tương tác trong mục DIỄN ĐÀN của website. Rất cám ơn bạn đã ủng hộ. Link vào trang facebook của tôi, bạn (Bấm vào đây)


Tin tức

Hội nghị những người viết văn trẻ TP.HCM 2011
ngày 06/06/2011

Diễn ra những ngày cuối tháng 5/2011

NVTPHCM- Vào lúc 19h30 ngày 28.5.2011, chương trình khai mạc Trại Sáng tác trẻ và Giao lưu các nhà văn trẻ trong phần hai của Hội nghị Những người viết văn trẻ TP.HCM lần thứ 3 tại Cần Giờ đã diễn ra sinh động, hấp dẫn, lôi cuốn ngoài mong đợi.

Sau đây là ý kiến các nhà văn trẻ thế hệ 7X tâm sự về đội ngũ các cây bút trẻ của TP.HCM, đặc biệt là đối với các cây bút 8X, 9X.

 

- Nguyễn Thu Phương: Trong cách viết, các bạn 8X, 9X thể hiện mạnh bạo hơn, tự tin hơn. Có khi rất quyết liệt, trần trụi tới mức thẳng thừng. Đó là cách nghĩ, cách viết theo kiểu hiện đại, trong điều kiện dễ dàng được cập nhật với rất nhiều nguồn tác phẩm của đủ mọi trào lưu sáng tác đương đại trên thế giới. Chính vì vậy nếu không bản lĩnh, không chọn lọc, tác phẩm ra đời sẽ bị ảnh hưởng nhiều thứ, na ná giống chỗ này chỗ kia mỗi chỗ một chút hơn là thể hiện nhân sinh quan, thế giới quan của chính nhà văn. Ngoài ra, lối viết quá chuộng “làm màu” về hình thức cũng khiến nội dung kém sâu sắc và giảm bớt sự chân thành, tác phẩm như một kiểu “làm duyên làm dáng” bề ngoài thay vì chạm đến sự đồng cảm, lan truyền, chia sẻ trong lòng độc giả. Ngược lại, với thế hệ 6X, 7X, nhiều cây bút bỗng dưng chựng lại, cẩn trọng hơn với chữ nghĩa, với những gì viết ra, mai một dần tính đột phá và sự sáng tạo trong cách thể hiện, e ngại gây sốc và chọn lối đi an toàn. Tôi thích sự chín chắn vừa đủ để làm nghề sau quãng thời gian dài mày mò tìm kiếm, học hỏi, tích lũy để định hình phong cách riêng cho mình, nhưng tôi cũng lo lắng khi cứ “chai lì” dần qua năm tháng. Bạn viết trẻ có điểm ưu thế hơn chúng tôi chính ở lòng nhiệt tình còn tươi rói, hồn nhiên khám phá, cảm nhận và ghi chép lại cuộc sống – không tự mình “kiểm duyệt” tác phẩm của mình.

 

- Tiến Đạt: Tôi không có điều kiện đọc tất cả các cây bút thế hệ đi trước, bạn bè cùng lứa và các bạn viết có tuổi đời nhỏ hơn. Có quá chủ quan hay không khi tôi cho rằng không khí văn chương trẻ tại thành phố trong khoảng 10 năm trở lại đây có phần “tĩnh” hơn so với giai đoạn các thời kỳ trước đây? Còn nếu xét về thành quả của một giai đoạn hoặc một thế hệ nào đó thì chúng ta cần khoảng lùi nhất định để đánh giá, theo tôi, thời gian ít nhất phải 50 năm.

 

- Nguyễn Hữu Hồng Minh: Đã có một lớp nhà văn trẻ với nhiều tên tuổi mới bên cạnh những cái tên đã nổi tiếng và đã có dấu hiệu mòn cũ của chúng tôi. Dù không thích điều này vẫn phải nhìn nhận trung thực như vậy. Tôi thấy các bạn thuộc thế hệ mới có dấu hiệu viết khác hẳn. Không còn quá nhiều suy tư, đau buồn. Viết thoáng hơn, bao quát hơn nhiều lĩnh vực trong cuộc sống. Không như chúng tôi, quá trĩu nặng suy tư và chỉ viết được một lĩnh vực mình tâm đắc nhất. Các cây bút hôm nay “đa dụng” hơn. Nhưng điều đó cũng có nhiều tiêu cực như văn chương không có những nét đậm, cá tính riêng mà dễ đồng lẫn vào báo chí. Nhưng đó là một xu thế phát triển mới của xã hội. Không thích ứng được sẽ “bơi” lờ đờ chậm chạp và mất tích.

 

- Phan Trung Thành: Nhờ vào các cuộc thi văn học thường xuyên của các báo và các giải thưởng của các tổ chức trong thời gian qua, không ngừng phát hiện và bổ sung lực lượng các cây bút trẻ đang làm việc tại thành phố, ngày càng đông đảo hơn. 10 năm qua, chúng ta có thêm một lực lượng mới giàu năng lượng và nhiệt huyết. Bằng sự hiện diện của họ, buộc chúng tôi phải “sạc” mình liên tục để không bị loại khỏi sân chơi sáng tạo vì sự tụt hậu và yếu kém công nghệ cũng như các xu hướng, trường phái nghệ thuật. Công nghệ thông tin đóng vai trò quan trọng trong việc PR tác phẩm, ai làm chủ được nó sẽ là một thuận lợi lớn trong nghề cầm bút thời nay. Chính nhờ công nghệ thông tin mà sáng tác của thế hệ trẻ 8X, 9X cũng khác trước.

 

- Song Phạm: 8X, 8X trẻ, mới, khỏe, viết khá nhiều, có tìm tòi nhưng chú trọng bề nổi, bè nổi mà quên (hoặc chưa tới với được) rất nhiều chiều kích khác nữa của văn học; họ ít nhiều ảnh hưởng văn hóa mạng, văn chương mạng, văn học Ling Lei của Trung Quốc.

Mỗi thời dĩ nhiên có cách viết khác nhau, do cách học, cách đọc, cách nghĩ, cách thẩm thấu, cảm nhận khác nhau, có cái hay và cũng tiềm tàng cái dở, cái thiển cận, cái “đuối” của riêng mình, của thế hệ mình, của thời đại mình…

 

- Lê Thiếu Nhơn: Thế hệ 8X, 9X mạnh dạn hơn thế hệ 7X trong ý tưởng cũng như cách theo đuổi nghề văn. Đặc điểm dễ nhận diện ở thế hệ 8X, 9X là trang viết giải phóng toàn bộ năng lượng cá nhân, cả ưu điểm lẫn khuyến điểm. Và khi tuổi trẻ đã chịu dấn thân thì rất đáng hy vọng đấy! Ít ra trong tác phẩm 8X, 9X vắng dần thứ yêu ghét lờ lờ nước hến!

 

- Trần Nhã Thuỵ: Nếu tôi là nhà phê bình văn học, tôi sẽ viết một tiểu luận công phu về thế hệ nhà văn 7X. Tôi nghĩ 7X là một “thế hệ lạc loài”. Thế hệ chúng tôi có bóng tối của thời bao cấp và cái hỗn độn của thời thị trường. Chúng tôi sinh ra tự lập, tự học, tự bơi giữa dòng đời… Chúng tôi có nhiều năm tháng luyện văn bằng những trang viết tay, rồi sau này mới máy tính. Chỉ riêng điều ấy đã khác với các cây bút thế hệ 8X, 9X sau này.

Xét về lực lượng thì thế hệ 8X, 9X rất hùng hậu. Cá nhân tôi thấy nhiều cây bút viết khá, có tư chất và nội lực. Tôi nghĩ văn chương có nhiều loại, nhiều hệ thống lý thuyết. Không nên áp đặt cái nhìn của một cá nhân hay một thế hệ cho cá nhân và thệ hệ khác. Thỉnh thoảng tôi gặp một bạn trẻ nói cho họ một… lời khuyên. Tôi thú thật là chả có lời khuyên nào cả (mà xưa nay tôi cũng chả nghe ai khuyên bao giờ). Nếu như bạn yêu văn chương thực sự, thì bạn sẽ biết/ hoặc sẽ phải làm như thế nào.

 

- Phan Hồn Nhiên: Tôi luôn tin rằng, mỗi thế hệ độc giả đều cần có những người viết của riêng mình, không ai nói thay được cho họ những vấn đề của chính họ. Vì vậy, tôi không bao giờ so sánh các thế hệ với nhau, vì suy cho cùng, dưới tác động của thời đại mình sống, thế hệ nào cũng có những lợi thế cũng như khiếm khuyết riêng. Không có thế hệ nào có thể phủ nhận thế hệ nào. Không thế hệ nào là hay hơn hay dở hơn. Chỉ có cá nhân viết hay hay viết kém mà thôi. Theo quan sát chung của tôi, các cây bút 7X, 8X và sau này là 9X thường có xu hướng bắt đầu trang viết của mình bằng những câu chuyện của cá nhân. Khi có đủ vốn sống, vốn nghĩ cũng như nhận biết năng lực cá nhân của mình đến đâu, họ sẽ khai triển đề tài rộng ra đến đó. Chính vì vậy, mọi than phiền về những trang viết ban đầu của người trẻ xem ra đều không thích hợp. Lọai hình nghệ thuật nào cũng vậy, cần phải có thời gian để người sáng tác tự đào luyện và cả tự đào thải.

 

- Vũ Đình Giang: Thập niên nào cũng có những bạn viết giỏi nghề. Thế hệ cầm bút 8X-9X cởi mở hơn, phóng khoáng hơn, dễ tiếp nhận nhiều hình thức mới hơn, đấy là quy luật tất yếu của sự tiếp nối qua từng thời kì. Sau một thời gian theo đuổi, sẽ xuất hiện những cây bút đặc biệt vượt trội.

 

- Nguyễn Danh Lam: Đáng mừng là lực lượng các cây bút trẻ của thành phố bây giờ vẫn rất hùng hậu. Tôi từng làm giám khảo một số cuộc thi dành cho các cây bút trẻ, cũng như đang làm biên tập viên văn học cho một tờ báo tuổi mới lớn. Các bạn vẫn rất yêu văn thơ, đều đặn gửi sáng tác cho chúng tôi. Tuy nhiên có một điểm khác, các bạn hôm nay đến với văn thơ khi đã “trụ vững trên mặt đất” bằng một ngành học, hoặc công việc ổn định nào đó. Họ không… lơ mơ, “kí thác toàn phần” vào văn chương, nếu “thả tay” ra là… chới với, như không ít anh em chúng tôi cách đây một đôi thập niên. Song về khía cạnh chất lượng trong sáng tác, so với chính cá nhân tôi trước đây, các bạn trẻ bây giờ viết có nghề hơn nhiều. Họ không còn “dây dưa ca bài sến” như một thời đoạn sáng tác của tôi nữa!

*********

 

NVTPHCM- Hội nghị Những người viết văn trẻ TP.HCM lần thứ 3 do Hội Nhà văn TP.HCM tổ chức đã kết thúc một tuần. Các bạn dự Trại Sáng tác văn học trẻ cũng đã rời rừng ngập mặn Cần Giờ trở về trung tâm thành phố tiếp tục với trang viết của mình. Nhiều cung bậc xúc cảm khác nhau của các đại biểu nhà văn trẻ đã và đang liên tục gửi về ban tổ chức.

Đó chính là nguồn sẻ chia, động viên to lớn cho những người tổ chức hội nghị. Những mặt được và chưa được từ cuộc hội ngộ này đã được chính chủ nhân là đại biểu các nhà văn trẻ cảm nhận qua loạt bài Những cung bậc cảm xúc khó quên.

Nhà thơ Phạm Sỹ Sáu - Phó chủ tịch Hội làm nhiệm vụ MC mở đầu hội nghị

 

Cơ thể của một hoa hậu đôi chỗ cũng có vết thẹo hay mụt nhọt. Nhưng không vì vết thẹo hay cái mụt nhọt đó mà bảo rằng cô hoa hậu kia không đẹp, không xứng đáng với ngôi vị mà cô đã đăng quang. Và kẻ chỉ chăm chăm nhìn vào cái mụt nhọt cô hoa hậu để rồi “phán” bừa hoặc dùng những xảo ngôn một cách ác ý để “phá”… thì rõ ràng cần phải tự nhìn lại cái “óc thẩm mỹ” dị biệt của mình.

Một cuộc hội ngộ, giao lưu văn học trẻ với sự dự phần của gần hàng trăm con người mang trong mình tình yêu và sự nhiệt huyết đối với văn chương, khó mà tránh khỏi những thiếu sót của ban tổ chức, nhất là khâu hậu cần. Khiếm khuyết ấy rất cần nhận được sự góp ý, phê bình. Tuy nhiên cũng không vì thế mà phủ nhận toàn bộ nỗ lực của ban tổ chức và của chính những đại biểu nhà văn trẻ tích cực tham gia góp phần thành công cho hội nghị.

Các nhà lãnh đạo thành phố chăm chú lắng nghe ý kiến các đại biểu

Nhà thơ Lê Quang Trang - Chủ tịch Hội tuyên bố khai mạc hội nghị

Nhà thơ Phan Hoàng - Trưởng ban Nhà văn trẻ đọc tham luận đề dẫn

 

Trước khi Hội nghị Những người viết văn trẻ TP.HCM lần thứ 3 diễn ra, khi trả lời phỏng vấn của tuần báo Văn Nghệ TP.HCM do Anh Trúc (tức nhà thơ trẻ Ngọc Anh) thực hiện, trước câu hỏi “Còn với những bạn trẻ có thái độ bất cần với Hội nghị?”, nhà thơ Phan Hoàng - Uỷ viên Ban chấp hành, Trưởng ban Nhà văn trẻ Hội Nhà văn TP.HCM đã thẳng thắn: “Tôi nghĩ hội nghị viết văn trẻ là dịp để các bạn gặp gỡ, giao lưu và chia sẻ... Nhưng với những người có chủ ý phá đám hoặc không quan tâm, không hứng thú, có thái độ trịch thượng ở ngoài vỉa hè hoặc trên mạng v.v... nếu biết, chắc chắn chúng tôi sẽ không mời. Giả sử, Ban tổ chức có lỡ mời thì xin họ đừng đến”. Anh còn nói: “Tôi cho rằng người thích mỉa mai những vấn đề nghiêm chỉnh là người có tầm văn hoá cực kỳ thấp. Vì nếu có văn hóa, họ sẽ thẳng thắn góp ý, và góp ý một cách chân thành, sâu sắc những thiếu sót để Ban tổ chức rút kinh nghiệm cho lần tổ chức sau chứ không xỉa xói hoặc có thái độ không tôn trọng”.

Lời dự báo của nhà thơ Phan Hoàng đã trở thành sự thật khi kẻ “chủ ý phá đám” đã đến bằng một thái độ trịch thượng để rồi cuối cùng tìm cách mỉa mai, xỉa xói hội nghị. Họ chỉ “phát hiện” vết thẹo hoặc cái mụt nhọt dưới mông hoa hậu để vận dụng xảo ngôn phủ nhận tất cả, mà không đủ sức nhìn thấy vẻ đẹp toát ra từ cả vương miện, với bao nỗ lực cống hiến ẩn đằng sau vẻ đẹp đó.

Họ chính là “con sâu làm rầu nồi canh”.

May mắn thay “con sâu” ấy chỉ là cá biệt hoặc vài thành phần thiếu thiện chí, không hiểu biết gì về tiến trình hội nghị cũng như công sức của một tập thể hàng trăm con người.

Những “con sâu” ấy nếu không biết tự vượt lên sự nhỏ bé hẹp hòi của chính mình thì nhất định trước sau gì cũng sẽ bị chính quy luật phát triển tự nhiên của cuộc sống đào thải.

Ba đời Chủ tịch Hội Nhà văn TP.HCM cùng theo dõi, phát biểu tại hội nghị; từ trái sang:

nhà văn Nguyễn Quang Sáng, nhà văn Lê Văn Thảo, nhà thơ Lê Quang Trang

Nhà văn Trần Kim Trắc, nhà thơ Trương Nam Hương, nhà văn Vũ Hạnh đến với văn trẻ

 

Từ những ý kiến, email, tin nhắn gửi về ban tổ chức cho thấy xúc cảm về cuộc hội ngộ văn trẻ sau gần 5 năm chờ đợi vẫn lặng lẽ “ngấm” trong lòng các đại biểu văn trẻ, tiếp “lửa” thêm cho trang viết của các bạn.

Có thể nói nhờ sự quan tâm của lãnh đạo TP.HCM, sự nỗ lực của từng thành viên ban tổ chức, sự đóng góp công sức, hiện vật, ý kiến của các cơ quan báo chí - truyền thông, mạnh thường quân, những người quan tâm đến giới viết văn trẻ và nhất là của chính các đại biểu nhà văn trẻ đã giúp Hội Nhà văn TP.HCM tổ chức Hội nghị Những người viết văn trẻ TP.HCM lần thứ 3 thành công ngoài mong đợi.

Các thế hệ nhà văn gặp gỡ nhau; từ trái sang: Nguyễn Hồng Lam, Trương Nam Hương,

Trần Nhã Thuỵ, Phan Hoàng, Đoàn Tú Anh, Lê Thị Kim, Nguyễn Quang Sáng

 

Nhà văn Nguyễn Thu Phương tham luận về gây sốc gây ảo trên văn chương mạng

Thu Trân "là chị"... "em là" Thu Phương

 

Nhà văn Nguyễn Thu Phương:

 

Tôi thường hay tự đặt cho mình những câu hỏi để quyết định việc có tham gia hay không một chuyến đi: vấn đề không chỉ quan trọng là đi đâu mà còn là đi với ai? Đi để làm gì? Điều mà tôi ngại nhất khi tham dự những Hội nghị, Hội thảo là cảm giác thụ động, ngoài cuộc, bị “dạt ra” - đứng bên lề, thừa thãi mỏi mòn trông chờ cho nhanh hết chuyện để ra về. Càng rõ rệt hơn khi đến những năm gần đây, thế hệ viết văn 7X theo biến chuyển của thời gian cũng đang dần rơi vào cái thế cao chưa hẳn tới, nhưng thấp thì… sắp qua. Là đại biểu chính thức đi dự Hội nghị lần này, tôi đã giật mình lo lắng không biết có ai than phiền mình… “già” quá, tranh mất phần của các bạn viết trẻ hay không. Cuộc chơi, trong cách nghĩ của tôi giờ đây đã lắng đi rất nhiều cái sự ham vui, không còn sôi nổi “bon chen” như những ngày xưa; vừa mới đó đã mười sáu năm dấn thân vào nghiệp viết, trải qua không ít những cuộc Hội thảo, Hội nghị... Tuy nhiên, đã là sân chơi của những người trẻ, lại là dân viết văn, làm thơ thì không thể không xem trọng phần “Hội” hơn phần “Nghị”. Cuối cùng tôi đã chọn cho mình cách tham gia là góp tay cùng với Ban tổ chức để cùng tạo ra một cuộc vui đậm chất thanh xuân, rộn ràng không khí tươi vui để dành riêng cho những chủ nhân thực sự là những cây bút trẻ.

Tôi nghĩ mình nên ở trong vị trí được cho hơn là được nhận. Tôi thích cái cách mà các bạn viết trẻ đến với Hội nghị lần này, như Trương Anh Quốc, La Thị Ánh Hường, Ngô Thị Hạnh, Phương Trinh, Vũ Hưng, Hoa Nip, Đoàn Phương Huyền, Lê Thùy Vân, Phùng Hiệu… đều đã rất sôi nổi, tự nhiên, trẻ trung, hào hứng, hết mình. Không chỉ trong đêm giao lưu mà còn trong buổi lửa trại sau đó, trong những cuộc gặp gỡ, trao đổi riêng theo nhóm, cho đến buổi hội thảo đầy “lửa” nhiệt tình của sáng hôm sau. Tôi thích cái cách mà những nhà văn, nhà thơ thuộc thế hệ đàn anh như nhà thơ Lê Quang Trang, nhà thơ Phạm Sỹ Sáu, nhà thơ Phan Hoàng, nhà văn Tiến Đạt, nhà văn Nguyễn Thu Trân, nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh, nhà lý luận phê bình Trần Hoài Anh… tham gia vào Hội nghị. Họ sẵn sàng nép qua bên, sẵn sàng lắng nghe và trả lời tận tình, cặn kẽ đến từng chi tiết nhỏ cho những thắc mắc, tâm tư, nguyện vọng của từng bạn.

Nếu bạn để ý một chút thì sẽ thấy trên sân khấu của đêm giao lưu, cái bục nói đã được dẹp đi, làm MC nhưng tôi đứng tránh qua bên, dành trọn vẹn cho phần tự giới thiệu của các bạn viết trẻ (dưới hình thức sân khấu hóa) được thoải mái, tự nhiên “tung hoành” ngang dọc. Bàn ghế của cuộc hội thảo sáng hôm sau cũng được kê quây tròn theo hình thức rất thân mật và gần gũi.

Có thể có bạn nghĩ chuyện đó là tất nhiên, Ban tổ chức có trách nhiệm phải đứng ra lo tận tình, chu đáo cho các bạn. Nghĩ như vậy cũng không sai, nhưng chưa đủ. Bạn có tự hỏi mình đã mong đợi điều gì khi đến với Hội nghị viết văn trẻ lần này - nhất là phần hai ở Cần Giờ không? Một chốn ăn, chơi, ngủ, nghỉ sang trọng, như ý cho một tour du lịch miễn phí hay một sân chơi rất mở, nơi có những bạn viết cùng trang lứa, cùng thế hệ, khá nhiều tương đồng về trải nghiệm? Một diễn đàn nơi bạn sẽ nổi bật lên qua những lời phát biểu rất thông minh, thẳng thắn, quyết liệt và thực tế, hay chỉ là mấy chiêu “gây sốt”, “chơi nổi” và “gây sốc”? Bạn sẽ nhập cuộc rất cảm thông và chia sẻ hay lãnh đạm đứng ngoài cuộc chơi, “đổ bỏ” hết mọi nỗ lực của anh em cùng góp sức cho Hội nghị, chỉ xuất phát từ một số điểm không như ý? Nói như cách trình bày bài tham luận rất trực quan sinh động của cây bút trẻ Phương Trinh, ly nước đầy hay vơi cũng là do cách cảm, cách nghĩ của mỗi người mà thôi. Riêng với tôi, Hội nghị đã như ly nước đầy có pha thêm chút dư vị mặn mòi hương muối biển Cần Giờ, những lượng sượng (về chuyện ăn ở) theo kiểu sau mưa, phù du lưu cữu từ rừng ngập mặn đã trôi ra giao hòa với biển. Có nhiều thứ hay, vui, thú vị, khác hơn những cuộc vui khác để ra về còn đọng lại, hào hứng kể nhau nghe, được biết thêm, hiểu thêm… hẳn nhiên đó đã là một sự kết nối thành công, đủ cho những gì tôi mong đợi.

[ Trở lại ]



Tin tức   RSS Available


Hãy gõ, cửa sẽ mở!   RSS Available

© 2007 NguyenThuPhuong.com
Powered by VietTri.vn



Tiếng Việt English