logo welcome languages

truyện ngắn: KHỎA THÂN TRẮNG

TỐT - XẤU - GIẢ - THẬT...

Vỏ hài ruột bi

Tốt xấu giả thật: Dí dỏm và sâu sắc

 Liên hệ          Điều khoản

Web liên kết:

Chào mừng bạn đến với Website của Nguyễn Thu Phương, đến với những "góc nhỏ" trong tâm hồn tôi, đến với công việc tôi đang làm, đời sống tôi đang sống, những chuyến đi mà tôi đã đi, những kinh nghiệm tôi đã trải. Gặp hay thấy ở đây những điều tôi mong muốn được giãi bày, chia sẻ, cảm thông. Những tương tác với con người, với cuộc đời qua ngôn ngữ, thông điệp và hình ảnh. Bởi như tôi nghĩ, sống trên đời, ai lại chẳng có nỗi khát khao tìm kiếm những tri kỷ, tri âm đồng điệu, chẳng có lúc chợt thấy mình sao cô đơn quá giữa đám đông... Bạn cũng có thể đăng ký thành viên và post bài, tham gia tương tác trong mục DIỄN ĐÀN của website. Rất cám ơn bạn đã ủng hộ. Link vào trang facebook của tôi, bạn (Bấm vào đây)


Tin tức

Phác họa chân dung những người trẻ
ngày 20/07/2007

Bài giới thiệu sách "Phiêu linh trắng" trên báo Sài Gòn Giải Phóng
Phác họa chân dung những người trẻ
 

 

Từng đường kim, mũi chỉ như đang đâm vào trái tim bạn đọc. Nguyễn Thu Phương đưa độc giả trẻ lần lượt đứng trước chân dung của thế hệ mình qua: Phiêu linh trắng, Phác thảo chân dung, Hội chứng cô đơn...

 

Với một giọng văn không đơn điệu, Nguyễn Thu Phương bắt đầu cuộc hành trình kiếm tìm những giá trị thật. Mà hình như thời đại bây giờ những người trẻ đang lạc trong chính mình.

Họ khát khao, mãnh liệt, họ cô đơn... Nhưng điểm nhấn của mỗi truyện ngắn là ở chỗ tác giả không để cho nhân vật của mình rơi xuống vực thẳm.

Hơn lúc nào hết, Thu Phương muốn để bạn đọc thấy rằng, cái bản ngã khát thiện trong trái tim tuổi trẻ luôn âm ỉ cháy trên từng trang văn.

"Cho tới hôm nay, tôi nửa tin nửa ngờ mình đã bào chế được thuốc chữa căn bệnh cô đơn... "Hãy sống ở thể chủ động, ở cách khách quan, ở thì hiện tại, ở ngôi thứ nhất, ở số ít.

Và hãy chọn động từ yêu thương...". Tác giả đặt mũi kim đầu tiên cho bức tranh thêu của mình bằng sợi chỉ mang tên Hội chứng cô đơn.

Người đọc lặng đi với một chút suy tư. Phải chăng những người trẻ hôm nay không tìm thấy giá trị cuộc sống nên để tâm hồn rơi tự do xuống một khoảng không vô định.

Thu Phương rất khéo khi để bàn tay của mình lái đường kim hướng về vùng ánh sáng. Mà nơi ấy con người biết sống, cống hiến với nụ cười rạng rỡ.

Phiêu linh trắng tạo ra sức ám ảnh qua cách miêu tả hư-thực, thật- giả. Tác giả đã tạo ra một sự khác biệt qua những bức tranh thêu bằng tóc.

Màu đen tuyền dịu dàng nhưng lại ánh lên sức sống dữ dội, đối lập với nhân vật đã tạo ra nó là Phi Yến- một cô bé ốm yếu, luôn sợ tiếp xúc với con người.

Người chị đã tự nhận những tác phẩm của em gái chính là của mình. Để rồi tâm hồn họ lạc trong ma trận ấy. "Tôi đã cố tình từ chối không tiếp cận em- một lần, hai lần, ba lần- để ngu dại chạy đuổi theo lớp vỏ hào hoa của nhan sắc, ảo ảnh phù du của tài năng chân xác... Trước ngày trở về, tôi một mình đi thăm ngôi mộ mới. Nấm đất nhỏ nhoi trên một sườn đồi, lọt giữa bạt ngàn hoa xuyến chi. Nữ họa sĩ tài hoa bạc mệnh, sống đời phiêu linh- ngắn ngủi mong manh nhưng chứa đầy ẩn ức".

Có tiếng vỗ cánh rất mỏng của loài chim Phi Yến dội vào. Đó là thứ âm thanh cuồng nộ làm vỡ tung mọi giả dối tầm thường, chỉ còn lại bức chân dung của tình yêu.

Để chúng ta nhận ra nhau không phải bằng mắt, mà bằng linh cảm từ sóng âm thanh cảm xúc xuất phát nơi trái tim chân thật.

Nguyễn Thu Phương đã phác họa chân dung của những người trẻ bằng một ánh nhìn sắc sảo. Tuy nhiên Phiêu linh trắng với phong cách "chat" phá cách chưa đúng chỗ đôi khi làm cho mạch văn đứt quãng.

Thế nhưng những cảm xúc mãnh liệt vẫn lôi cuốn người đọc đủ làm nên sự quyến luyến trong truyện của chị...

 

DUNG THÙY

Thư Viện Ebook (Theo Sài Gòn Giải Phóng)

[ Trở lại ]



Tin tức   RSS Available


Hãy gõ, cửa sẽ mở!   RSS Available

© 2007 NguyenThuPhuong.com
Powered by VietTri.vn



Tiếng Việt English