logo welcome languages

truyện ngắn: KHỎA THÂN TRẮNG

TỐT - XẤU - GIẢ - THẬT...

Vỏ hài ruột bi

Tốt xấu giả thật: Dí dỏm và sâu sắc

 Liên hệ          Điều khoản

Web liên kết:

Chào mừng bạn đến với Website của Nguyễn Thu Phương, đến với những "góc nhỏ" trong tâm hồn tôi, đến với công việc tôi đang làm, đời sống tôi đang sống, những chuyến đi mà tôi đã đi, những kinh nghiệm tôi đã trải. Gặp hay thấy ở đây những điều tôi mong muốn được giãi bày, chia sẻ, cảm thông. Những tương tác với con người, với cuộc đời qua ngôn ngữ, thông điệp và hình ảnh. Bởi như tôi nghĩ, sống trên đời, ai lại chẳng có nỗi khát khao tìm kiếm những tri kỷ, tri âm đồng điệu, chẳng có lúc chợt thấy mình sao cô đơn quá giữa đám đông... Bạn cũng có thể đăng ký thành viên và post bài, tham gia tương tác trong mục DIỄN ĐÀN của website. Rất cám ơn bạn đã ủng hộ. Link vào trang facebook của tôi, bạn (Bấm vào đây)


Tin tức

Cuối cùng...
ngày 07/07/2007

(VN-VĐTA) Suốt thời gian qua, dọc theo hành trình từ Tây Nguyên về Sài Gòn rồi xuôi xuống Đồng Nai, Bình Dương..., êkip làm phim và các nhân vật trải nghiệm đã dẫn chúng ta tiếp xúc với nhiều câu chuyện về những miền đất có thể quý vị chưa một lần đặt chân tới, lắng nghe những va chạm li ti và tìm thấy vẻ đẹp biến đổi giữa cuộc sống đang chảy trôi mỗi ngày... Tuần này, quý vị đang xem trên khung sóng của chương trình là những clip cuối cùng...
(VN-VĐTA) Suốt thời gian qua, dọc theo hành trình từ Tây Nguyên về Sài Gòn rồi xuôi xuống Đồng Nai, Bình Dương..., êkip làm phim và các nhân vật trải nghiệm đã dẫn chúng ta tiếp xúc với nhiều câu chuyện về những miền đất có thể quý vị chưa một lần đặt chân tới, lắng nghe những va chạm li ti và tìm thấy vẻ đẹp biến đổi giữa cuộc sống đang chảy trôi mỗi ngày... Tuần này, quý vị đang xem trên khung sóng của chương trình là những clip cuối cùng...

 

1. Khi ai đó nhắc đến 2 chữ “Cuối cùng”, trong tôi thường xuất hiện cảm giác kỳ lạ. Nó có cái gì đó gần giống như sự bất ổn. Và thường khiến mình phải nghĩ. Và khi tôi nhắc đến 2 chữ ấy, đó là khi cảm giác trống rỗng xuất hiện trong tôi. Một cảm giác cho sự dừng lại. Dừng lại của một bài viết. Dừng lại của một chuyến đi. Dừng lại cho một câu chuyện. Và lần này, đó là sự dừng lại của một hành trình...

2. Hành trình ấy do biên kịch Nguyễn Thu Phương ở Sài Gòn đảm nhiệm, với cung đường khám phá Tây Nguyên và trở về Sài Gòn đúng kỷ niệm 32 năm giải phóng miền Nam thống nhất đất nước. Tôi vẫn còn nhớ, đó là một ngày đầu tháng 4. Khi đó những người thực hiện chương trình nảy ra ý định thực hiện một hành trình mới, gắn với những câu chuyện hiện tại về vùng đất Tây Nguyên và Sài Gòn. Chúng tôi đã có ý định tổ chức một nhóm làm phim từ Hà Nội, nhưng rồi, có một số lý do, chúng tôi đã quyết định tổ chức một nhóm làm phim chính từ vùng đất ấy để... thuận lợi trăm bề.

Khi ấy, tôi nhớ tới một người bạn. Đó là chị Nguyễn Thu Phương. Cái tên này có lẽ nhiều người đã biết. Người ta nhớ tới chị bởi kịch bản sân khấu như “Cây lẻ bạn”, “Nhà có ba chị em gái”,... Người ta cũng nhớ tới chị bởi những tập truyện ngắn về đề tài tình yêu, tình cảm gia đình như “Phiêu linh trắng”, “Luân sinh”, “Chỉ cần nhìn thẳng vào mắt”... Còn tôi, tôi nhớ tới chị vì nghe tin chị vừa tốt nghiệp khoa đạo diễn trường Điện ảnh...

3. Đã lâu rồi, quá lâu rồi, chúng tôi không thư từ qua lại. Trên email chỉ còn lại một dòng địa chỉ. Trên điện thoại chỉ còn một dãy số với 10 con số vô hồn. Tôi thấy mong manh và đắn đo nghĩ về cái thời buổi điện thoại bùng nổ việc thay đổi số điện thoại là điều hoàn toàn có thể. Email thì lại càng dễ dàng hơn. “Cuối cùng” tôi cũng chọn cách là gọi điện. May mà chị không thay số. Bạn cũ gặp bạn cũ. Và thời gian đã đủ làm dầy nên những câu chuyện, chuyện đời, chuyện nghề và thời gian cũng đủ cho chúng tôi khác xưa.

Tôi vẫn còn nhớ, trước đây chị hay kể về những chuyến du lịch “không biên giới” với những người bạn. Nghe những chuyện ấy, và khi đọc những truyện ngắn lãng mạn của chị, tôi hình dung được phần nào những vùng đất và vốn sống chị tích lũy được từ các chuyến đi như thế. Vậy thì, cộng thêm những kinh nghiệm từ công việc viết kịch bản cho các Nhà hát và Hãng phim của Sài Gòn, cộng thêm về cái nghề đạo diễn vừa được học, “tại sao không” để bắt đầu cho một hành trình trải nghiệm với “Việt Nam-Vẻ đẹp tiềm ẩn"?

4. ...Và một êkíp làm phim “Việt Nam-Vẻ đẹp tiềm ẩn” từ Sài Gòn đã sớm hình thành khi cái mốc 30-4 đã rất gần. Tôi vẫn không thể quên được cảm xúc của mình khi xem 4 clip đầu tiên của hành trình, xem lần đầu nhờ cái laptop trên vỉa hè một quán càphê cóc ở Sài Gòn, đó là các clip về Tây Nguyên với câu chuyện về Buôn Đôn, về Hồ Lak, về dòng Sêrêpốk... Những thước phim bình dị về một vùng đất lịch sử của Tổ quốc với những góc máy ấn tượng – và đến bây giờ, đó là những thước phim tôi thích nhất ở hành trình này... 4 clip ấy bắt đầu lên sóng từ ngày 20-4 và nhận được sự chia sẻ của nhiều người. Suốt thời gian qua, dọc theo hành trình của “Việt Nam-Vẻ đẹp tiềm ẩn”, các nhân vật trải nghiệm như vợ chồng họa sĩ Lê Triều Điển, nhà báo Lưu Trọng Văn và phóng viên trẻ Ngô Thoại Điền đã dẫn chúng ta tiếp xúc với nhiều câu chuyện về những miền đất có thể quý vị chưa một lần đặt chân tới, lắng nghe những va chạm li ti và tìm thấy vẻ đẹp biến đổi giữa cuộc sống đang chảy trôi mỗi ngày... Đến bây giờ, hành trình đã kéo dài 2 tháng, với 16 clip, từ Tây Nguyên về Sài Gòn rồi tiếp tục xuôi xuống Đồng Nai, Lái Thiêu, Bình Dương... Biết bao câu chuyện, biết bao trải nghiệm của nhân vật ở vùng đất đã được thể hiện sinh động đến quý khán giả. Và tôi tin, còn nhiều – rất nhiều những trải nghiệm khác, mà chính êkíp sẽ “giữ lại” làm hành trang kinh nghiệm cho mình.

5. Tuần này, quý khán giả đang theo dõi trên khung sóng của chương trình 4 clip cuối cùng của hành trình. Có thể sẽ xuất hiện một chút bâng khuâng, hay một chút xôn xao gì đó. Cũng có thể sẽ tìm được những trải nghiệm cho riêng mình. Và rất có thể vẫn nguyên vẹn một chút tiếc nuối, một chút hy vọng gì đó - như tôi.

Nguyễn Thanh Bình

 

[ Trở lại ]



Tin tức   RSS Available


Hãy gõ, cửa sẽ mở!   RSS Available

© 2007 NguyenThuPhuong.com
Powered by VietTri.vn



Tiếng Việt English